PHẢN BỘI
giữa bộn bề, hai tiếng bạn bè
đâu chẳng thấy, chỉ mình em, hai
tiếng thương tình, thôi thì cứ xem
như là cuộc chiến tranh, khói lửa
kia tàn lụi, bỏ mặc về hư
vô, để rồi nơi đất xanh cỏ
mới, còn ai thương mẹ anh... một
mình ta có khác gì tiếng giả
dối đôi khi, ta đơn giản người
cho là phức tạp, tiếng bạn bè
ai lại nghĩ đó là tình yêu!
biết bao giờ nguôi, chờ đợi mãi,
Sài Gòn mà sao xa lắm, thôi
thì thương người, giữa bể khơi muôn
trùng ta lạc lối bước qua, để
còn thấy ánh mặt trời bình minh
đang vẫy gọi.
Xuân Thủy (10/2012)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét