Làm việc!
(thơ vần)
Công việc thật nhiều làm sao
vì đầu phải nghĩ mà thân hao mòn.
Thôi thì nằm xuống cho xong,
muốn thì chẳng được mà làm chẳng nên.
Ước gì ta hóa thành tiên,
chẳng lo tim mỏi không yêu được nhiều.
Thấy người lại ngẫm đến ta
ngủ đi, yêu là cái phận ở đời (trên đàng).
Trao cho hết thảy chúng sanh
được , mất đấy, nguy đấy, mà biến đấy.
Thôi thì chỉ biết xin thôi
yêu tôi xin hãy yêu tôi hết đời.
Không thì khói thuốc bay qua
làm cho mê mẩn tưởng là đời hoa.
Giá như trẻ lại ngày xưa
đừng nghe cha mạ làm gì cực thân.
Nhìn đời mới thấy người ta
ngẫm ra mới biết, quanh nhà cỏn con.
Ôi quá khứ với trần gian
đâu bằng được chết cho người dấu yêu.
Xuân Thủy - mùa xuân 2001.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét