Đôi dòng cảm nhận riêng về Tân hình thức:
Xuân Thủy
"quá khứ không phải là tốt nhất,
những cơn sóng vỗ về tương lai
những đợt sóng ào lên phá
nát những đợt sóng ùa lên nữa"
CÓ AI KHÔNG
là từ ngữ là gì dễ hiểu
hay thanh âm thất lạc ban chiều
chẳng ai hay và nghe thấy được
chỉ mình em lạc bước tìm về...
Nghệ thuật thì k giới hạn ở bất cứ hình thức nào, kiến trúc sư mở ra trào lưu cái gọi về ... (tạm gọi là tân hình thức) người Mỹ đã thiết kế một quán vịt có hình con vịt ... ừm thì sao cũng được... âm nhạc vẫn là cái gì đó khó hiểu nhất mặc dù ai cũng đang lắng nghe một cái gì đó... xong để giải thích một cách dễ hiểu thì đành phải giới hạn trong phạm vi chữ viết, thứ ngôn ngữ chung mà trong đó luôn có những sự ràng buộc nhất định để có thể con người cùng hiểu và trên cơ sở đó có một động lực cho hành động nhằm đạt được mục đích gì đó.
... cái đó không có tên gọi cụ thể bởi vì gọi nó tên gì cũng được, cũng có thể đúng mà cũng có thể sai, tùy vào bạn ở chỗ cái gì đó mà bạn vứt đi không dùng đến nữa, không đếm xỉa và nghĩ về nó thì chẳng còn gì để bàn, nhưng một thứ vứt đi mà bạn đem vào viện bảo tàng để bán đấu giá như một viên kim cương hay những dòng soạn nhạc hoen ố theo thời gian thì lại thật sự khác biệt.
... cái đó không có nghĩa bóng mà cũng không có nghĩa đen, không có từ đồng nghĩa và cũng chẳng có ngôn ngữ của dân tộc nào có thể dịch trùng khớp được ý nghĩa đầy đủ của một từ mang nghĩa thật giới hạn.
... cái đó được hình thành bởi một vật chật, nhiều vật chất, va chạm vào nhau, có phản ứng, hòa tan hoặc không hòa tan chúng ma sát và tạo ra các cảm giác khác nhau như tiếng cọ quẹt của những con cá heo và cá voi, tiếng đổ vỡ của những tảng băng trôi xa lạ hay một anh hàng ổi dạo suốt ngày lặp lại một thao tác duy nhất nhằm làm trái ổi trở nên tươi roi rói cũng giống với nafael nadal khi giao bóng tenis thì cũng chừng ấy các động tác một cách đầy đủ và không thiếu sót... đó là một hành động hoàn toàn vô thức được tạo nên bởi vật chất và hiển nhiên đúng đến độ không ai có thể phủ nhận nó trừ khi các vật chất xã hội biến mất...
... cái mà người ta thấy rõ nhất khi mà ai đó nghiên cứu về tình yêu và thực hiện nghiên cứu bằng thực nghiệm thông quan quan sát các cặp tình nhân yêu thương nhau, có tạo ra các xung động cảm giác khác nhau và thôi thúc thúc đẩy đến một hành động nào đó nhằm tạo ra một thực thể vật chất hoàn toàn khác từ chính những vật chất không thể khác được...
... cái đó đẩy con người ta đến ngưỡng không thể làm bất cứ thứ gì theo ý muốn xung động một cách đơn độc theo ý chí của mình mà không có sự tương tác của cộng đồng vật chất xã hội nhưng hoàn toàn không phải chịu sự sai khiến bằng một ý muốn xung động một cách đơn độc tương tự...
... một xúc cảm thôi thúc trong vô vàn xúc cảm được chọn lọc một cách tự nhiên không theo một quy luật nào... bật ra nhưng không gây ra bất cứ một mâu thuẫn xã hội, ngược lại thúc đẩy xã hội tiến về phía trước nhằm tạo ra một thực thể xã hội mới hoàn toàn tự nhiên...
... Không ai còn là tù nhân của những ngôn ngữ nghệ thuận nào cả... không cần học thuộc lòng nhưng cũng có thể nhớ được tất cả... có thể quên tất cả vì không cần phải học thuộc lòng... con người ở trạng thái tự do và hòa hợp với thế giới xung quanh một cách lạ thường... theo từng hoàn cảnh riêng mà họ được xuất phát...
... Đơn giản là những thanh âm của cuộc sống cần được bộc lộ một cách điển hình hóa như 1 bức tranh trừu tượng lại không được treo trong các nhà tù hay những gia đình công nhân không còn thời gian cho những xung động vật chất mang tính xã hội mà chỉ còn là những xung động vật chất tồn tại đơn độc...
...Tân hình thức...postmodernity...post-modernité...hậu hiện đại...giải hình thức... phản truyền thống...
kết những trăm năm vạn hưng kiếp người
yêu đời như đã chết rồi
để vạn kiếp người đừng những tan thương
yêu là chết trong lòng một
ít cho chỉ một người thôi cũng đủ...
28/3/2013
để vạn kiếp người đừng những tan thương
yêu là chết trong lòng một
ít cho chỉ một người thôi cũng đủ...
28/3/2013
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét