ĐI DỰ MỘT PHẦN LỄ TANG Ở NAM BỘ (đang viết dở dang)
có thấy gì không là vũ khí, có
tin là nó có thể đánh thức những
ai đang ngủ say, ở đó một thời
mà ai có tiền mới làm được gì
đó, còn ai không tiền thì phải đi
ăn xin thì mới làm được gì đó
thật đẹp! nhưng ở đó cũng có bác
xe ôm chỉ đường không lấy tiền nơi
đám không ai ăn cắp... (nếu không phê
thuốc) chỉ những con người cùng khổ mới
vẫn còn biết yêu thương hạnh phúc chỉ
những con người cùng giàu mới mới bảo
vệ những gì mình có mà hạnh phúc
do biết biến những gì mình có mà
ra dù đó chỉ là sấm sét giết (/ giúp)
người... sống người chết cũng là vui là
là vũ khí bảo vệ tự do là
vui là tin không phải tin vào ai
là tin vào màn biểu diễn của nhà
ảo thuật tạo ra đàn ông đàn bà
như lũ trẻ ranh đang đánh trống thổi
kèn quanh một người đàn ông nhỏ bé
già già nụ cười trẻ trẻ cái mũi
hề hề con mắt vui vui cái tai
dỏm dỏm đang tung một vật sáng sáng
lên trời rồi lại cầm lấy và tung
lên sau khi nhà sư đọc kinh địa
tạng bồ tát bổn nguyện ra về lũ
trẻ ranh tản sang bên nhỏ bé trước
đám đông ai cũng thấy đang đổ chất
gì đốt lên thành lửa rồi lại tung
lên rồi lại cầm lấy tung cả những
ánh mắt của đám đông vào lửa kìa
ông ta đang đùa với lửa khi chưa
ai kịp hoàn hồn ông bảo vỗ tay
lên vỗ tay mồ hôi như tắm vào
đám đông lửa san sát những người rụt
rè lùi lại lũ trẻ ranh nhoai nhoai
sợ sệt rồi thì như hiểu ý ông
đổi trò chúng thích màu sắc rực rỡ
bỗng ông tung lên bay lên đầu đứa
trẻ những mẩu giấy nhỏ dễ tổn thương
trước bàn tay nhỏ bé lũ trẻ bỗng
ông đổ nhét lại vào miệng nơi bên
trong lũ trẻ ranh không biết được có
cần phải bảo vệ hay không là nơi
hạnh phúc không cần đến một nụ cười
mở ra nơi miệng há hốc ông bảo
trẻ ranh tản sang bên nhỏ bé trước
đám đông ai cũng thấy đang đổ chất
gì đốt lên thành lửa rồi lại tung
lên rồi lại cầm lấy tung cả những
ánh mắt của đám đông vào lửa kìa
ông ta đang đùa với lửa khi chưa
ai kịp hoàn hồn ông bảo vỗ tay
lên vỗ tay mồ hôi như tắm vào
đám đông lửa san sát những người rụt
rè lùi lại lũ trẻ ranh nhoai nhoai
sợ sệt rồi thì như hiểu ý ông
đổi trò chúng thích màu sắc rực rỡ
bỗng ông tung lên bay lên đầu đứa
trẻ những mẩu giấy nhỏ dễ tổn thương
trước bàn tay nhỏ bé lũ trẻ bỗng
ông đổ nhét lại vào miệng nơi bên
trong lũ trẻ ranh không biết được có
cần phải bảo vệ hay không là nơi
hạnh phúc không cần đến một nụ cười
mở ra nơi miệng há hốc ông bảo
vỗ tay lên vỗ tay kéo ra kéo
ra mau ông trả lại những gì lũ
trẻ ranh đánh mất những gì đã tin
mình có cần bảo vệ hay không là
hạnh phúc trên môi chúng hiện rõ một
hình như đều già già trẻ trẻ hề
hề vui vui dỏm dỏm không gợn một
chút bảo vệ những gì mình có mà...
Xuân Thủy 15/4/2013
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét