CÓ MỘT THỜI NHƯ THẾ
Tôi đi đường thấy cảnh cha mình
chụp giựt từng gánh hàng, từng ngụm
nước, từng gánh cơm lam lũ cho
tôi đi trên đường thấy cảnh cha
mình chụp giựt từng vị khách nơi
bến xe, tàu, chợ tiếng miệng đời
bao nỗi ẩm ê cõi kiếp mang...
tôi đi đường thấy cảnh cha mình
đơn độc, cô đặc như cốc cafe
đen không đường, không đá mà sao
người ta vẫn cứ bán cho cha
tôi đương uống lúc tôi bước vào
nhà cũng đơn độc, cô đặc như
cốc cafe đơn điệu khi tôi đi
đường thấy cảnh cha mình không
cười như trong bức hình một thời
tôi đi ra đường, phía ngoài cánh
cổng trường thấy cảnh cha mình mỏi
mòn trông chờ tôi đi ra đường
phía ngoài cánh cổng trường về nhà...
17/3/2013
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét