GỬI NGƯỜI PHƯƠNG ẤY
(Về nông trường sông Hậu với những câu chuyện về sự thay đổi quá nhỏ của một vùng đất quá giàu có và không tương xứng với công sức chúng ta đã dành lấy)
Muốn gửi cho người chút vui sao
lại hoá nỗi buồn quá đỗi ngủ
thôi cho mau ngày mới có nỗi
buồn mang vui... niềm hy vọng vào
tuổi trẻ đang cuồng quay vũ điệu...
Những mối tình ơi, rối như mảnh
vỡ có lẽ đời không cho anh
bến bờ lạc lối, biết có còn
người ấy anh đã quý, vẽ bức
chân dung tự hoạ, tặng riêng em
Vậy mà anh đã xé nát biết
bao hình ảnh cũ, có lẽ đã
thành đồng nát ở đâu rồi, em
ơi! em ơi! người tôi chợt tỉnh
chợt mê giữa những mùa nông nổi,
Phát khóc giữa cô đơn, để rồi
giờ đây tôi buông tay muốn nói
một lời đơn giản quá! với bất
cứ ai, cũng bình thường thôi như
em, như em... ngu dốt vẫn dẫm
Đạp lên nhau để sống và anh
cũng vậy, cho mau quên đi nhiều
ký ức sẽ sẻ chia cùng ai đó,
giữa đêm khuya! Anh trở về sau
rất vội ngủ vùi sau tiếng mắng...
Xuân Thủy (20/12/2010)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét