Cứ để cho đời buông như lá,
có cần chi những gì giấu trong
trang vở đời ta đã quá già...
có còn cần chi,... đã quên rồi
Ta muốn giẫm nát hồn thơ ta
muốn giẫm lên tất cả những gì
là số phận nếu thơ chỉ là
gió để hồn ta đỡ phần tủi
Thì ta đâu còn màu xanh nữa
và làm sao có thể chiến đấu...
Đừng kéo ta lại nữa những quẩn
quanh và ý nghĩ ở trong ta
ngày mai ta phải sống như thế
nào! Đó cũng là thơ rồi cần
chi nữa ta có ghét ngươi có
được gì ca ngợi ngươi thì đã
qúa thừa... Bài thánh ca ta không
cần nhắc lại! ...Chỉ cần hồn ta
yêu ghét đó cũng đủ cho ta
trải trăm năm!
Xuân Thủy 30-1-2007
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét