Có khi nhớ đến em mùa mưa
cũng vội mùa nắng cũng xôn xao
lá này anh nghĩ là em vì
chưa gặp mặt nên chưa biết nhiều
khi cảm giác là hương mùi không
phải đã là gió thổi anh lạc
mất đường mây con tim đập choạc
trên từng cơn dông mùa khô bỏng
mà như hồ lặng sóng không em
bao lần lặng lẽ rằng thôi vẫn
như xưa cũ vô hình cùng bên
vô thanh cùng tiếng gọi giấc mơ
trên từng nét chữ gửi về gió
theo một đời lạc gió mây miền
quê hương mấy bận con đò mới
qua để rồi biết lúc nào hay
quên một vật làm tin nhỡ lúc
sang ngang nhận mặt người muôn kiếp
ấy rồi biết đâu mai này quen
nhau một thuở vô tình mà đi
một đời lạc gió mây miền mùa
đông chớm lạnh áo nhàu vì ai
rồi lại quên ai trên lá mơ
hồ từ đây trên từng nét chữ
gửi về gió theo nên cũng bạc
màu rất mau bởi người sợ tiếng
sợ hình hài xưa làm nhàu áo
lạnh mùa đông hôm qua đã mặc
không vừa dẫu chi cũng đã vội
vàng mơ hình mơ tiếng em mùa
nắng lại đến thu sang anh quên
nhặt lá đường khô bỏng bóng người...
tình là gì ư đã nói rồi
đấy yêu nhau cởi áo cho nhau
về nhà mẹ hỏi qua cầu gió
bay mà anh đâu biết vẫn ôm
tấm áo mùa thu nào đượm buồn
rồi thôi cơn gió thoảng qua mùa
thu đi mất anh về bơ vơ
với buồn còn vui đâu có gửi
gì cho em!
Xuân Thủy 17/4/2013
Xuân Thủy 17/4/2013
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét