CÁI ĐẦU CỦA THƠ
Gọi điện cho em
em bây giờ con
gái lắm rùi í
nhỏ nhẹ với anh
lắm cơ bảo là
ngày nào thấy anh
cũng thơ với thẩn
... không tôn trong em...
thế là như kẻ
không còn sống nữa
không có việc gì
làm ra tiền mà
cứ làm những gì
ảo ảnh không hà
phá phách biết bao
con người vất vả
mỗi ngày mà thơ
kia có làm vơi
bớt nỗi nhọc nhằn
tức tưởi con người
... anh biết vậy mà...
thế là anh sống
như kẻ không cần
tiền nữa giàu có
sinh nông nổi trong
khi bao nhiêu người
kiếm tiền toàn trăm
triệu anh thì nhẵn
đến ăn sáng còn
không có tiền mua
ngũ cốc về mà
ăn sút 5kg/tháng
... anh biết vậy mà...
lên face chỉ tổ
làm giàu cho người
khác thôi những kẻ
thuê face quảng cáo
này... còn anh quảng
cáo nước Việt Nam
nghèo, để thế giới
đổ tiền vào đây!
... anh biết vậy mà...
anh đừng quan tâm
tới những gì em
nói, gầy cũng được
người như ma cũng
được miễn là anh
cảm thấy vui là
được rồi đừng quan
tâm tới em nữa
em không quan tâm
tới anh như trước
nữa đâu mà lo
... không tôn trong em...
không biết đã là
nàng thơ thứ mấy
đến bao giờ anh
mới ôm được một
nụ cười thực vào
lòng ... rồi muốn làm
gì thì làm... cho
ai một ngôi sao
hiểu lòng tôi với...
bây giờ người ta
kiếm tiền bằng miệng
chứ có bằng kiến
thức đâu... họ đã
bán cái đầu anh
như bán một người
nô lê và đút
vào túi họ 200
triệu và khuyến
mãi anh 2 triệu...
đó là kết cục
của mục đích tốt
đẹp của đạo đức
và sự giáo dục
anh phải là một
con người khác đòi
lại quyền lợi chính
đáng cho mình thôi
... có thế mà không...
XT 2013-5-10
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét