Thứ Ba, 14 tháng 5, 2013

ANH KHÔNG BIẾT



ANH KHÔNG BIẾT

chỉ có những chuyện buồn làm
cho ta mệt mỏi ai cũng có những
cái khó mà không phải ai
cũng có thể chia sẻ được cùng vượt
qua được lao động để sống...

thì không ai mệt trừ ai đó đang
bị bệnh một căn bệnh kéo
dài một cuộc chiến dai dẳng từ khi
ta chưa nhận ra ta phải
chiến đấu hay bình thường phải làm gì

để chiến thắng bệnh tật hay
chỉ là một điều đơn giản một căn
bệnh mà ta biết được nó
như biết đươc kẻ thù của mình là
ai thì mới nghĩ đến chiến

thắng một điều gì đó dù chỉ thật
đơn giản nhưng nếu ta không
biết được như thể ta không muốn biết
ta có thể sống vì ta
biết ta sẽ chết và lúc đó sự

rung động của ta khác nhau
từng lúc...nhìn lại cuộc chiến chưa kết
thúc ta vẫn thường hay kết
luận điều gì đó gần như sự đổ
thừa hay một kinh nghiệm khi

ta còn tồn tại chưa chết vì một
lý do nào đó là ta
đã không được dạy yêu thương bản thân
yêu thương mọi người không được
dạy làm gì đó cho mình cho mọi

người chỉ được dạy những ngôn
ngữ tẻ nhạt thua xa một tiếng đánh
giày học việc đáng thất vọng
đã không phát hiện ra căn bệnh mà
ta phải chiến đấu như không

thể nhìn thấy tương lai mà
thực ra căn bệnh đã tồn tại ở
hiện tại mà bây giờ nó
đã là thời quá khứ mà ta đổ
lỗi cho sự cô độc từ

khi sinh ra như thể một cái gì
mới mẻ sinh ra không anh
em bạn bè không người thân thân nhờ
ở đậu không cha mẹ không
có gì ngoài sự cô độc suốt nửa

cuộc đời phần vì bị người
ta ăn hiếp phần vì sợ hãi được
sinh ra cũng chính trong cô
độc đến một ngày ta biết ta chưa
chết khi ta phát hiện ra

chính sự cô độc hay bất cứ thứ
gì khác như bệnh tật kể
cái không đầu không đuôi không tên không
chữ không mặt không trái ... thành
ra lại là cái ta không biết nên

ta lại phải đi học mà
thực ra chẳng có nơi nào dạy ta
biết được để chiến thắng cái
ta phát hiện ra cái tương lai ngay
chính lúc ta đang học vì

vậy những gì ta được dạy không giúp
gì ngoài việc không cho ta
biết cái ta cần phải biết khi ta
có thể sống để chiến thắng
bệnh tật... điều anh không thể biết

là em không yêu anh vì
... anh đã quên một giấc mơ về tương
lai khi tỉnh dậy vì sợ 
vấy bẩn vì sợ cô độc vì sợ 
ăn hiếp...vì sợ cái ta 

chưa từng biết...vô tận... em không yêu
anh vì không hiểu được những
gì anh đã chia sẻ hay chính vì
anh đã không chia sẻ khi
gặp em vì sợ mất đi tương lai...


Xuân Thủy 14/5/2013






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét