BÌNH MINH
những ám ảnh lùi về quá khứ,
vừa tỉnh cơn mê dài sâu thẳm
anh trở về giấc ngủ bình yên.
Mùa đông tan, âm u cành lá úa
Trở về cùng anh, thời gian ấm lại
Như chợt tỉnh, chờ bình minh tới.
Giữa đêm khuya anh nhớ bóng người
Hát khúc ru, động đậy môi mềm
Đôi tay run, đôi chân vội vã
Những ngày mai, sẽ mãi bình minh.
Em cũng tin anh, tin mãi mãi
Vì em biết em là mặt trời
Đập lồng trong khoảng vắng lúc trưa
Nỗi cô đơn khao khát đôi bờ.
XT (14/5/2011)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét