NÓI VỚI NHÀ THƠ
Thời gian như ngừng lại
Tôi chìm ngập trong những
Từ ngữ im lặng im
Lặng như tờ giấy trắng
Những con số trên tờ
Lịch tháng năm đứng yên
Nếu chúng đứng yên thì
Chúng không còn tháng năm
Nếu lời em nói chỉ
Còn trong kỷ niệm thì
Đâu còn đớn đau ... Mãi
Có lẽ vì tình ta
Không có gì gợn sóng
Nên em bỏ Anh đi
Có lẽ vì tình ta
Chỉ có mỗi khát khao
Mà không chịu thoát ra
Mà không chịu bay lên
Để cất mây vào túi
Để làm của riêng mình
Để chết không đớn đau
Cả đời này có lẽ
Anh chỉ ngồi đoán thế
Như tượng chúa đóng đinh
Đợi lúc nào được chết
Dẫu là Anh muốn biết
Anh cũng chẳng cầu xin
Bởi tính Anh vẫn thế
Chẳng quỵ lụy dù ai
Đến cả được gặp em
Cũng được em cho phép
Thì Anh Cần chi nữa
Một lời chi để nói
Giữa thói đời tẻ nhạt
Những gã đàn ông thế
Cứ mỗi ngày lại vậy
Chở những cô gái đi
Lại chở lại quay về
Như vòng quay quả đất
Chán phèo món ốp La
Hôm qua Anh trở về
Con hẻm nhỏ đầu tối
Một người đàn bà nói
"Mày chở ai hôm qua
Cặp vú bự lòi ra..."
Một lời bâng quơ thôi
Nói với một người khác
Không phải là nhà thơ
Cái mong manh ấy nhỏ
Đến nỗi không lặp lại
Chẳng ghi vào đâu hết
Có người còn vứt đi
Bảo thế này thế nọ
Chẳng có gì đẹp cả
Nhưng đó là thế giới
Mà nhà Thơ đang sống
Nơi Anh không có em
Không biết lẽ vì sao
Em tàn nhẫn với Anh
Nên Anh làm nhà Thơ
Không Thiên đàng địa ngục
Để ru mình vết thẳm
Để thấy đời đẹp lắm
Ngay cả vú bự to
Vì dù sao đi nữa
Đó vẫn là một phần
Ký ức của con người
Ký ức của loài người
Của một thời như thế
Một thời xa em thôi
Không còn những ngày xưa
Ánh mắt cười rực rỡ
Và biết đâu sẽ có
Ngay khi Anh vừa chết
Một người chẳng là gì
Là tro hay xương cốt
Dòi bọ hay xác ướp
...
Giọt lệ rơi chẳng giọt
nào tả nổi nhịp đời
trôi giạt theo vần nào
...
theo điệu nào...
XT 14/1/2014
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét