Thứ Tư, 29 tháng 1, 2014

Bức tranh bình yên nhất

Bức tranh bình yên nhất.

Xưa có một ông vua tổ chức một cuộc thi tìm ra người nào vẽ được bức tranh yên bình nhất. Nhiều họa sĩ đã tham gia và nộp bài. Nhà vua xem xét tất cả các bức tranh và ông chọn ra hai bức ông thích nhất. Nhưng ông vẫn phải chọn ra một bức tranh đạt giải.

Bức tranh thứ nhất vẽ một hồ nước tĩnh lặng đến mức có thể thấy những ngọn núi cao vút xung quanh soi bóng dưới hồ. Bên trên là bầu trời trong xanh, mây trắng. Đó là một bức tranh mà ai nhìn vào cũng phải mê mẩn.

Bức tranh thứ hai cũng vẽ cảnh núi, nhưng nó mấp mô và trần trụi. Bên trên là bầu trời u ám, vần vũ như sắp có mưa bão, sấm chớp. Phía dưới một ngọn núi là thác nước đổ xuống ào ào. Nhưng khi nhà vua nhìn kỹ, ông thấy bên cạnh thác nước là một bụi cây nhỏ nằm trong một kẽ đá. Trong bụi cây, một con chim mẹ đang làm tổ. Giữa thác nước đang gào thét, chim mẹ ngồi yên bình trong tổ.

Bạn sẽ chọn bức tranh nào?

Nhà vua đã chọn bức tranh thứ hai và giải thích: “Bởi vì yên bình không có nghĩa là bạn ở một nơi không có tiếng ồn, không gặp rắc rối, không phải làm việc vất vả. Yên bình là khi sống giữa tất cả những thứ đó, bạn vẫn cảm thấy bình an trong tim. Đó mới là yên bình thực sự”

Bài học: Bình an thực sự ở trong tim bạn.

Cái Tân hình thức mới này cũng giống như bức tranh thứ 2 kia nó không bằng phẳng, nó không yên ả nhưng không có nghĩa là không an lành - giúp chúng ta lột bỏ chiếc áo dát vàng cũ kỹ kia chứ không phải là bỏ đi những giá trị đẹp của thơ vần điệu - cũng như để làm một bài thơ lục bát hay có ai nói là dễ làm k? vậy tại sao cứ cố làm thay vì làm một thứ khác tự nhiên như:

Thứ thơ hay nhất là thứ thơ của những người thân trong gia đình bạn được nói lên chia sẻ cho nhau và được ghi chép lại thành minh chứng cho tình yêu thương con người. Trước khi chết chúng ta không cần một bài thơ mà cần tình yêu thương.

chính các nhà thơ đã làm hỏng thơ THT - các bài thơ bài thơ nào cũng vậy không thể đại diện cho cái mới được, cũng giống như thơ thông thường các bạn viết bây giờ đang làm hỏng nên thơ tự hào mà lớp cha anh chúng ta đã đạt đến đỉnh cao vậy, vì vậy các bài thơ thông thường hiện nay không thể đại diện cho nên thơ hiện đại nếu nó không được chọn lọc,... hoàn toàn không như Thủy Trúc nghĩ, cần phải nhìn vào gốc của vấn đề chứ không phải là ngọn của nó, cái quần xì líp - nó thật là vô văn hóa chăng, nhưng những người dát vàng trên người có khi vô văn hóa hơn thì lúc đó cái quần xì kia lại trở thành điều đáng nói... Ở đây bài toán của chúng ta không phải là sự đối trọng đó, mà là điều gì đáng nói, cái chúng ta nhìn thấy có thực là cái mà Facebook hằng ngày đang hỏi : Tâm hồn chúng ta đang nghĩ gì? về mặt nào đó đúng như vậy, xét tổng thể bất cứ cái gì con người nghĩ đến đều là một giá trị hiện sinh mang tính con người , hễ là con người thì đều đẹp cả, và như vậy thì cái quần xì kia chẳng có tội lỗi gì... vì vậy không nên lấy cái xấu hay cái đẹp để ngăn cản cách thức để chúng ta ngày càng yêu thương bản thân chúng ta hơn, yêu thương đồng loại chúng ta hơn thay vì phân biệt thành 2 thái cực và xấu thì chê, tốt đẹp thì khen đến mức trở thành xu nịnh vì không còn biết đâu là đẹp hơn nữa...bạn đứng ở góc độ nào để nhìn vào cái xấu, đúng cái xấu mà làm tổn hại đến con người thì thật đáng lên án, nhưng cái xấu mà bạn nhìn thấy giải phóng con người trao tự do cho con người thì sự lên án thật vô bổ:

Ví dụ 1: "buôn gian bán lận" - là một sản phẩm của tâm thức quá khứ, nó trở thành một cái đinh đóng trong mọi thời đại dù nó hoàn toàn không đúng - người đi chợ để đối phó với người đi buôn cũng phải sử dụng mánh khóe,... cứ kéo dài như vậy từ thời đại này sang thời đại khác, người làm nghề buôn bị coi khinh, ngược lại do bị coi khinh người buôn càng ghét và càng tàn nhẫn với khách hàng... như vậy xã hội ngày càng tệ hơn chỉ vì 4 từ... dần dần khi về già người khách hàng hay người buôn đều lấy sự dối trá, mánh khóe làm cái bình thường để sống hằng ngày trong bất cứ chuyện gì, con người có còn yêu thương nhau... tàn ác với nhau đấy chứ... dù trên miệng đầy văn hoa chữ nghĩa...

Ví dụ 2: Chúng ta nhìn thấy gì và diễn tả lại đúng nó - đó là sản phẩm của tư duy bậc thấp - không phải tư duy trừu tượng, tương tự chúng ta cảm thấy gì và nói thế bằng những "THỨC" chẳng hạn 

Xuân !

Xuân sao "lòng thấy ê chề"
Nghe Xuân bất chợt "não nề người ơi" !
Xuân không "đậm nét môi cười"
Mang chi cánh én "vẽ vời mùa Xuân" .

Xuân không "một chén rượu mừng"
Không vang "tiếng pháo tưng bừng" nơi nơi
Xuân không "vang dội tiếng cười"
Xuân sao mắt lệ "cúa đời rưng rưng"

Có chi vui để "gọi mừng"
"Xuân đi xuân đến" chỉ chừng ấy thôi
Mấy hôm xuân đã qua rồi
Chỉ còn sót lại một tơi bời xác hoa

Có chi vui để gọi là .!

Huyền Lâm 

thí dụ vậy... hoàn toàn là cái cảm giác có thể nhận ra trong mọi thời đại, chứ không phải ánh sự khác biệt của thời đại này và làm bài thơ mà bản thân tác giả cũng không biết nguyên nhân của chính cái mình thốt ra là từ đâu, giống như một người bệnh mà không biết căn nguyên của bệnh thì sao chữa được bệnh... mà không biết tại sao như vậy mà nói được như vậy thì hoàn toàn những gì mình nói ra không xuất phát từ cái trí óc mà mình nhận thức được về thế giới xung quanh,... thế giới xung quanh có thật vậy không? không biết và cả bài thơ không khác gì một lời nói có thể là nói láo mà lại bắt người khác phải đọc... nó hoàn toàn không phải tình cảm của con người - nếu bài này tả nỗi buồn mà đọc vào ta khóc được thì đó mới là con người,...

đó là sự sẻ chia mà không ai có thể đến và cứu giúp được... thì hóa ra đó chỉ là chiếc áo hình thức ''BỀ NGOÀI' ai cũng nhìn thấy đó là thơ nhưng có phải là "BẢN CHẤT CỦA THƠ" - bản chất thơ là gì: "NHÂN VĂN" nét đẹp của con người... là :HỒN THƠ" chứ không phải hình thức thơ...

Huyền Lâm đang viết một bài thơ - đúng đó là bài thơ - nhưng có thật là "THƠ" không? câu trả lời là không? 

https://www.facebook.com/thotanhinhthuc

thơ thông thường đa phần diễn tả lại cảm xúc, cảm nhận về những tác động đến con người, tại sao trong cảm xúc đó không có sự hoạt động của những gì tác động đến con người, chúng ta đã biến hiện thực thành những bức tranh đã chết cứng đờ trong khi cuộc sống là sự chuyển động ngay cả ngôn ngữ cũng chuyển động và cả những gì trong tranh cũng bước ra khỏi nó để đến với tâm hồn con người.

cuộc sống vốn dĩ hỗn độn, ta vẫn thường làm cho nó trở nên đơn giản để nó từ phức tạp trở thành đơn giản, điều đó thật tuyệt vời, nhưng nếu trở nên thái quá thì điều không tốt sẽ xảy ra, ta trở nên quen với sự đơn giản khi đó trước nghịch cảnh ta trở nên bế tắc mà không thể vượt qua... khi đó giải pháp không còn là làm nó trở nên đơn giản vì không còn thời gian nữa mà hãy để yên cho sự hỗn độn đó tồn tại mà điều chỉnh chính bản thân ta để thích ứng với nó... để thích ứng một cách nhanh chóng không khác gì tiếp cận với sự đơn giản trước sự phức tạp, đòi hỏi chúng ta phải sử dụng 3 tỷ no-ron thần kinh mà ta đang bỏ phí và cho rằng không sử dụng nó mới là nghỉ ngơi và giải trí thư giãn nhưng nếu ngày này qua ngày khác ta đều bỏ phí nó thì ta đã đánh mất cả một cuộc đời thay vì hãy chơi đùa cùng những gì mình có. Thơ đọng trong tâm văn chỉ còn là hình thể ta nhìn thấy bên ngoài, thử đưa thơ THT về thể văn liệu văn còn văn (đẹp) không. Khi đó cái tâm ta được chuyển từ phức tạp thành đơn giản còn thế giới bên ngoài ta trở nên được sống đúng nghĩa của nó thay vì phải ngủ quên vì không có việc gì làm...

vắt dòng là sai quy phạm của thơ cũng giống 1 cuốn lịch để bàn vậy, vì ai cũng nghĩ lịch để bàn phải có cái đế dựa vào để lật từng trang lịch nên không nghĩ ra được giải pháp nào khác để có thể lật những trang lịch mà không phụ thuộc vào cái đế... vắt dòng là khó vì không phải vắt dòng nào cũng tạo được tính cảm như thơ thông thường.

Có đôi khi chúng ta đã không làm điều đơn giản nhất mà lại hay làm những điều phức tạp hơn... như thể nói "Ta yêu nhau" mà lại làm điều phức tạp hơn quá nhiều lần đến độ không thể nói được những gì đơn giản nhất... thực tế chúng ta đang làm như vậy nhưng lại bảo sao thơ THT khó quá... và con người vẫn hằng ngày đang tàn ác với nhau qua những lời nói thật khó nghe nó tác động lên đồng loại của mình, nhịn thì trở thành một chấn động tâm lý âm ỷ, nếu chống cự lại thì lại bị bảo sao nóng tính vậy... hóa ra ta đâu có yêu nhau ngay cả những kẻ tự xưng mình là nhà thơ mà có khi thua người ngoài đường ngoài chợ biết chữ nhân chữ nghĩa...

Ví dụ: trong bài

Hồ Đăng Thanh Ngọc 

CHÙM THƠ

... 

Đường về

sau tiếng còi tàu tiễn
đưa người con gái quay
trở về con đường đã
nhão nhoét lầy lội tôi

ra đứng đầu đường quạt
than hong mặt đường mong
con đường sớm khô để
bàn chân em không lầy

lội tôi mang lửa trái 
tim ra đứng đầu đường
mong cầu ngọn lửa máu
sẽ hong khô mặt đường

để bàn chân em không
lầy lội cho đôi guốc
em kêu lên rổn rảng
như sự sống như niềm

vui quá ít ỏi nhưng
con đường đã càng nhão
nhoét hơn mặc tôi mặc
những mơ ước mặc những …

www.thotanhinhthuc.org

"sau tiếng còi tàu tiễn
đưa người con gái quay..."

"tiễn" là 1 từ gợi cảm, tiễn cái gì? tiễn quá khứ, tiễn kỷ niệm chứ không phải là thể xác vật chất nào, tiễn cái tâm hồn...
người đọc tưởng rằng: "sau tiếng còi tàu tiễn người con gái quay..." nếu xếp chữ như văn xuôi thì thì là văn không sao thấy được điều này, nhưng nếu xếp thành thơ... 

"sau tiếng còi tàu tiễn
đưa người con gái quay..."

thì lại là sự cuộn tròn của tâm hồn giữa 2 con người trong cảnh chia tay thì hóa ra không phải: 

"sau tiếng còi tàu tiễn đưa người con gái quay trở về con đường đã ..."

nhưng nếu chỉ dừng lại "đưa người con gái quay" thì có khi không phải là quay trở về con đường..." kia mà là quay trở về với người đang nói... mà thực ra con đường là vật cản trở... 

nếu không có từ quay như thơ thông thường "sau tiếng còi tàu tiễn đưa người con trở về con đường đã" thì người đọc chỉ hiểu được 1 nghĩa 1 chiều hướng, nhưng ở đây là

"sau tiếng còi tàu tiễn
đưa người con gái quay...
trở về ..."

cùng một hình thức, cùng một sân ga, mà người nói vừa như đứng ở ga đi và rồi lại đứng ở ga đến để chờ đợi... làm sao có thể nghe thấy tiếng còi tàu...

hóa ra không phải là sự chia tay xa cách mà là một chiều hướng khác ở ngay trong chính câu thơ thông thường bị bẻ gãy một cách không thương tiếc... mà hoàn toàn ngược lại như một vẻ không tưởng và trái với thông thường nhưng lại hoàn toàn chân thật nếu con người quay lại với chính tâm hồn mình thì đó có thể là một câu nói lúc chia tay mà trong có có vị mặn mà của kẻ mong mỏi không còn sự xa cách nào nữa... cả ngay tiếng còi tàu kia cũng hiểu được tấm lòng của con người... một tình yêu thương không bờ bến không có sự xa cách nào chẳng hạn nếu chỉ đọc 2 câu mà không đọc cả bài thì cũng đầy ắp những thi vị lắm rồi...

Tóm lại thơ THT là một cách khai thác tối đa hơn những đặc điểm của ngôn ngữ Việt mà thơ thông thường đã bỏ qua... đã vứt đi đã coi thường, đã phỉ nhổ và bôi nhọ... trong khi đời sống văn hóa của đất nước chúng ta lúc này đầy những quái thai mà không biết chúng từ đâu ra .. chúng có xuất phát từ chính những gì người ta vẫn quen cho đó là thơ và không đổi mới...

Trong mọi sự vật luôn có hai mặt của nó, THT cũng không nằm ngoài quy luật đó, vậy thơ thông thường cũng cần phải soi xét lại chính mình, có những ưu điểm đấy, nhưng cũng đầy những khuyết điểm mà không sao khỏa lấp được...

Nếu THT giữ được những giá trị đẹp của nghệ thuật thơ thông thường và bổ khuyết cho thơ thông thường thì đó chẳng phải vầng trăng đã thêm rằm thêm hội rồi chăng...

Xuân Thủy 16/1/2014

https://www.facebook.com/thotanhinhthuc

NK: Nhưng theo mình thơ là để phục đại đa số và có tính quần chúng , dễ hiểu sẽ dễ đi vào lòng người hơn là những bài thơ mọi người phải vắt óc ra mà suy luận ,...

HT: Khi tôi còn bé, anh tôi không bao giờ cho tôi nói từ "NHƯNG"

Khó ở đây không phải là phải vắt óc, vì nếu buộc được ta vắt óc để có tác phẩm hay thì đó mới là người nghệ sĩ đích thực, cũng không phải suy luận gì... Mà cái khó ở đây là + (Cộng) vào ngôn ngữ nói vào văn xuôi tính thơ, hồn thơ,... xúc cảm tính người... tính nhân văn... cái đẹp của tâm hồn con người trong ngôn ngữ nói thường ngày... dù cho ngôn ngữ bề ngoài từ ngữ có thế nào đi nữa thì cũng không làm ta không nhìn thấy được vẻ đẹp tính người mà tạo hóa đã ban cho loài người như đã ban cho loài người hình thể mà ai cũng nhìn thấy được... đó là sự hoàn hảo nhất, cả về tâm hồn vô hình bên trong cái thân thể hữu hình đó cũng vậy... nhưng để nhìn thấy cái vô hình thì tất yếu phải vắt óc chứ không thể để xã hội hiện đại càng biến ta thành những vật chất vô hồn chỉ còn biết vâng lời cỗ máy hiện đại này, cỗ máy thời đại này. TRONG KHI THƠ THÔNG THƯỜNG LÀ CẢM XÚC TÁCH BIỆT VỚI ĐỜI THƯỜNG VÀ NGÀY CÀNG XA RỜI VỚI CUỘC SỐNG THỰC CỦA CON NGƯỜI - Cái hạnh phúc cái đẹp nằm ngay trong sự hỗn loạn của đời sống cũng như ngôn ngữ chứ không phải quay lưng lại với cuộc đời và làm thơ tự huyễn hoặc mình về những cái đẹp trong quá khứ hoặc trong tương lai mơ tưởng...

1 - Nhìn vào sự thật rằng Nghệ thuật đã làm được gì, những gì được cho là đỉnh cao, là khuôn mẫu đã giải quyết được gì hay vẫn mãi là kẻ yếu thế và bị coi thường trong xã hội TÍNH TRÊN SỐ LƯỢNG CON NGƯỜI đi ra đường có mấy ai là người làm nghệ thuật (trên dòng xe cộ kia - nơi đông đúc nhất, nơi kẹt xe - có nhà nghệ thuật nào lẫn trong đó được ca ngợi và xưng tên không - Đó chỉ là cái nhìn từ phía của những người chịu ảnh hưởng bởi nghệ thuật mà không đứng ở phía những con người trong xã hội đời thường (chí ít là tính từ thời tiền Công nghiệp đến ngày nay) - Cái đại đa số và được giới truyền thông ca ngợi khuếch trương theo diện rộng kia và khoác lên chiếc áo quần chúng chỉ là đếm trên đầu ngón tay và đa số là của một thời kỳ cao trào nhất, còn cái quần chúng kia, cái đại đa số kia thực sự của thời đại này là cái gì, như thế nào và có dễ hiểu và có đi vào lòng người hay không thì hóa ra lại không phải là đại đa số (Có chăng ta đang ngộ nhận đại đa số chúng ta đều yêu mến một thời cao trào đỉnh cao của nghệ thuật Cách mạng mà cha ông chúng ta đã đạt được mà thôi - chứ không phải là thời đại chúng ta đang sống)

2- Nếu nói làm thơ tân hình thức phải vắt óc ra mà suy nghĩ thì hoàn toàn sai lầm, nếu vậy thử hỏi anh xe ôm ngoài đường xem, anh ta có làm thơ truyền thống hay không? Rõ ràng không. Tại sao vậy? Chắc hẳn câu trả lời là phải vắt óc tìm vần ...

3- Cái nghệ thuật nhất nhân văn nhất và nhân bản nhất mà những người tự cho mình là làm thơ hay lại không làm đó là, hãy ghi âm lại lời nói hằng ngày của anh xe ôm và viết lại thành văn tự, khi đó anh xe ôm đọc vào sẽ thấy chính anh ta ở đó, một con người mà chẳng có thứ lịch sử nào ghi chép lại lại được tôn vinh... và công bằng như mọi con người hiện sinh. Đó đều là những lời nói bình thường mà họ chẳng cần suy nghĩ gì nhưng được cấu trúc hóa tạo thành một gam màu có thể cầm nắm được trong lòng bàn tay của mỗi con người nhỏ bé (Á đông,...)

4- Trong khi đó các nhà thơ ngồi nhà đọc báo và hì hục viết mà đến bây giờ khi viết ra không còn nhận biết được đâu là đỉnh cao giá trị nghệ thuật nữa, có chăng khi viết ra để họ tự nhận ra họ có còn là con người hay dã thú mất rồi mà thôi.

5- Vạn vận hiện tồn, khác nhau bởi thời gian không gian khác nhau, xong sự hiện tồn là cái không ai có quyền tước đoạt của nhau. Chính vì vậy những lời trên không nhằm chống lại thơ truyền thống, nhưng chính hành động của các nhà thơ truyền thống làm xóa sổ sự hiện tồn của những sinh linh được tạo hóa đưa đến nơi này trước bánh xe lịch sử những sinh linh đó trở thành con tốt thí mạng của những giá trị được gọi là đỉnh cao của nghệ thuật do chính con người tự bịa ra chứ không phải vốn sẵn như tạo hóa. Mọi thứ con người tạo ra đều có hai mặt nhưng tạo hóa tạo ra thì không phải là hai mặt mà là muôn mặt.

Và tại sao những nhà thơ THT không muốn tiếp tục theo đuổi thơ truyền thống, vì điều đó đồng nghĩa với sự Tàn ác. Ở vị trí của 1 con người hãy thử quên đi tất cả những giá trị mà con người hay xã hội con người tạo ra, chẳng hạn như đồng tiền... (thước đo...) khi nhà thơ truyền thống kỳ thị với cái khác truyền thống thì những cái tương tự như đồng tiền kia còn tồn tại và tâm hồn con người đã bị vẩn đục bởi 2 mặt âm và dương, trong khi cái gì tạo hóa tạo ra thì 2 mặt ấy hòa quyện vào nhau như 1 thống nhất mà mắt người không còn phân biệt được.

CÓ MỘT THỜI NHƯ THẾ 

Tôi đi đường thấy cảnh cha mình
chụp giựt từng gánh hàng, từng ngụm
nước, từng gánh cơm lam lũ cho
tôi đi trên đường thấy cảnh cha

mình chụp giựt từng vị khách nơi 
bến xe, tàu, chợ tiếng miệng đời
bao nỗi ẩm ê cõi kiếp mang...
tôi đi đường thấy cảnh cha mình

đơn độc, cô đặc như cốc cafe
đen không đường, không đá mà sao
người ta vẫn cứ bán cho cha
tôi đương uống lúc tôi bước vào

nhà cũng đơn độc, cô đặc như 
cốc cafe đơn điệu khi tôi đi 
đường thấy cảnh cha mình không
cười như trong bức hình một thời

tôi đi ra đường, phía ngoài cánh 
cổng trường thấy cảnh cha mình mỏi
mòn trông chờ tôi đi ra đường
phía ngoài cánh cổng trường về nhà...

17/3/2013

chưa hẳn đó là những đặc điểm mà THT hướng tới (cái ước vọng tận đáy sâu trong lòng mỗi con người khi quên đi tất cả những định chế mà xã hội loài người tạo ra) chẳng hạn đặc điểm nghệ thuật dùng ngôn ngữ nói thông thường nhưng đạt đến tính nhạc sâu sắc, tuy nhiên theo cảm nhận riêng cá nhân của một ai đó có thể thấy hay hoặc chưa hay ở một điểm nào đó, mà trước hết bài thơ là một sự thật, 1 tình cảm chân thật đầy tính người! đó hoàn toàn không phải là thứ MODEL

CHÍNH NHỮNG LỜI NHẬN XÉT NHƯ TRÊN ĐI NGƯỢC LẠI ƯỚC MONG CỦA CHÍNH HỌ... vậy mà lại không nhận ra... VẦN ĐIỆU... KHÓ HIỂU

Mục đích của thơ Tân hình thức là:
- Tìm kiếm nhịp điệu và cái hay mới của thơ Tân hình thức.
- Tìm kiếm giá trị của ngôn ngữ đời thường trong thơ Tân hình thức.

Sáng tác thơ Tân hình thức phải theo đúng những nguyên tắc cơ bản như sau:

- Phải sáng tác theo đúng những thể thơ căn bản Việt Nam (bản sắc) như 5 chữ, 7 chữ, 8 chữ và lục bát không vần. (Tại sao vậy, thật đơn giản vì người Á Đông đa phần không có đủ hơi dài hơn người phương Tây khi đọc lên lời ngôn ngữ - ta viết dài hơn 8 chữ, nói dài hơn tám chữ mà thêm dấu câu vào thì cũng tương tự ngắt nhịp xuống dòng mà không thêm vào dấu phẩy để đừng ngăn dòng suối thăng thưởng của tâm hồn lại làm gì cho mất hứng)

- Phải vận dụng những yếu tố thơ Tân hình thức trong sáng tác, bao gồm: Vắt dòng, tính truyện, kỹ thuật lập lại (nhịp điệu) và ngôn ngữ đời thường.

- Chú tâm vào nhịp điệu và ngôn ngữ đời thường. (nói có sách mách có chứng thay vì cũng nói về cuộc sống thực nhưng hoàn toàn không có căn cứ...)

- Những sáng tác mang âm hưởng VẦN ĐIỆU hoặc ngôn ngữ KHÓ HIỂU do tính không liên tục của thơ tự do đều bị loại trừ.

https://www.facebook.com/groups/thotanhinhthuc/

"Một số bạn trẻ rất yêu văn học. Có bạn miệt mài viết. TRuyện này tới truyện khác đều đỏ. Dù ngay ở trong mỗi câu chuyện bạn viết có những chi tiết hay, nó đụng tới những suy cảm về quê hương , vùng miền từ cây cỏ hay cảnh vật. Nhưng toàn câu chuyện vẫn đỏ Nó không đứng được khi lọt vào tay những biên tập viên xuất sắc ở những tờ báo uy tín như Văn Nghệ Quân Đội hôm nay hay Văn Nghệ xưa kia. Vì sao vậy?

Một bạn trẻ gửi cho tôi 1 truyện ngắn.Truyện kể về 1 đôi trai gái yêu nhau ử miền Trung. Ở TN này có nhiều trường đoạn khá hay. Đó là những đoạn đối thoại của giới trẻ ở 1 vùng quê rất địa phương tính. Đó là những đoạn nói về vườn hạt tiêu....Những vốn liếng ấy hay vì nó viết từ da thịt. điều à các nhà văn tài đến mấy nếu ở Hà Nội hay Sài Gòn không thể viết tinh tế như bạn trẻ.

Nhưng toàn bộ lại chuyện lại đổ. Đỏ vì cái thông điệp đưa ra đã cũ mèm lại không được trao gửi qua các chi tiết xâu chuỗi ám ảnh ...nó 1 mói tình trẻ ham muốn để cô gái có chửa và chàng trai bỏ đi vào Sài Gòn. Tác giả muốn trao gửi yêu đương vội vã như vườn tiêu ko được chăm sóc.

Thức ra một cái Tứ dù cũ kĩ nhưng nếu khoác vào đó cách viết mới lạ hấp dẫn thì câu chuyện vẫn đứng, song nếu nó chỉ như Một câu chuyện kể tjif nó lại không bằng những bài báo trong các trang lá cải kể trăm ngàn câu chuyện trẻ yêu nhau không biết cách phòng có thai thì hệ lụy bi thảm ra sao... Và như thế bạn đọc không cần Nhà văn loại này nữa.

ở dạng cấp thứ hai tôi muốn kể vài điều về bộ phim của mỹ gần đây tôi xem Người đưa thư. Câu chuyện là phim Mỹ, nhưng có nhiều chi tiết rất văn học. Ví dụ như đoạn cô gái nói với Người đưa thư: Anh là 1 thiên tài, chính anh đã gieo trong lòng chúng tôi sự hy vọng, điều mà chúng tôi đã đánh mất nó từ lâu...
Gieo trong lòng con người sự hy vọng. Đó cũng là 1 trong những điều mà bạn đọc đòi hỏi ở văn học.( 1 điều) cho nên dù thực tế có ra sao đi nữa thì 1 là phản ánh tiêu kêu cứu trong nó, tất nhiên tiếng kêu thét ấy phải tạo nên ấn tượng gay được ám ảnh co bạn đọc, hai là còn 1 cách khác Dù thương đau tới mấy, nhà văn vẫn buộc bạn đọc nhận ra sự hy vọng nào đấy để khơi ra trong lòng con người sự tự thân mà đứng dậy...như thế người ta mới cần tới nhà văn chứ không thì họ đọc tin và báo chí cho ngắn gọn đỡ mất thời gian của họ.

Văn chương là cơn mộng đẹp, song muốn tới nó, có lẽ phải vượt qua 9 suối 10 đèo và cái đèo cao nhất, cái khó nhất không phải sự tích cực để vượt qua các khó khăn về kì năng viết mà cái khó nhất là Sự phát hiện ra tiếng động trong chính tấm lòng của người cầm bút."

Tho Nguyen Van

"Sự thay đổi hình thức ko mang theo 1 nội dung mới hay chứa thêm 1 tầng ý của câu hay từng cặp câu là anh ko thích. Sự thay đổi hình thức phải như Lê Đạt khi sử dụng những cặp số chữ khác nhau, hình thành ý tứ mới từ các cặp liên từ mới đắc dụng và hay . Chứ chỉ làm đẹp thì như sự Model sẽ chóng tàn."

http://poem.tkaraoke.com/10080/Le_Dat/
Tho Nguyen Van
...
vì chúng ta đều phải cố gắng chứ không phải ngồi nhai lại như những con bò...

Xuân Thủy 17/1/2014

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét