Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

BỨC THƯ GỬI NGƯỜI BẠN

BỨC THƯ GỬI NGƯỜI BẠN

mình sinh ra đã sợ loài người
lúc lọt lòng đời phải ra đi

từ quê nghèo bạn thành trí thức
nhưng trên giấy tờ là giai cấp
nông dân để rồi chẳng biết đến
khi nào nước mình phi nông nghiệp
cả làng mừng lắm có mình bạn
nở mặt nở mày nuôi hy vọng...

mình sinh ra từ anh bộ đội
chiến thắng trở về còn được sống
bế mình lên khoe khắp xóm làng
đi tranh công nuôi nấng dỗ dành
người mẹ hậu phương tủi thân còm
lại dơ tay lên mặt dạy đời...

chê anh bạn con nhà bạn mẹ
rớt rồi thấy không ... thành trí thức

vậy mà giờ đây chúng mình đứa
nào cũng bệnh thế này thế kia
còn anh bạn lạc giữa đời lên
làm ông chủ đi thuê chúng mình...

cái lũ bộ đội quen thời
dân nuôi nấng chỉ lo đánh giặc
bây giờ đất nước hòa bình chúng
già thêm tiếp ăn không ngồi rồi
lại đẩy mình vào cái tổ chúng
tạo ra tiếp tục từ mồ hôi
người nông dân lam lũ bĩ cực...

vậy mà chúng vẫn than chúng khổ
quỳ lạy trước con mình mà khóc
đời cha bĩ cực lắm con ơi
đến sắp lìa đời nó vẫn bảo
nhà này là công bố tất cả...

ôi những kẻ cướp mồ hôi nước
mắt con người sao thấy được cảnh
này chiến tranh tạo ra loài cầm
thú gầm gừ rằng ta chiến thắng...

tay cầm cây súng giết quân thù
khổ nỗi chưa một lần ra mặt
trận để được chết đến vô danh
suốt ngày ru rú trong đơn vị
lau chùi cái xe cho ông tướng
nên bây giờ nó đẻ ra tôi...
thế rồi vị tướng đã hy sinh
vậy là nó được cấp cái nhà
cái nhà của những người chiến bại
có khác gì giết người cướp của
chỉ khác chăng chữ nghĩa trắng đen...
cái áo kẻ xây nên tất cả
nhưng tâm hồn của người chiến thắng
chẳng biết làm chi ngoài đồng ruộng...

vì thương người nông dân lam lũ
bĩ cực... bạn chịu đủ điều đau
khổ nhất bị hành hạ bở cái
trường cái nhà tù ngu dốt tạo
ra chúng mình lại chung một chỗ...

bạn giờ đây phải thay hai hòn
thận bây giờ tôi cũng không tả
được những ngày qua cứ tới giờ
phải có mặt ở nhà bộ đội
cái nết ở ăn kỷ luật cứ
tới giờ phải đi học đại học
nếu không đi cho là bỏ học
lại thế này thế kia... câm lặng
còn bạn không tiền đi ngủ ngoài
đường như kẻ ăn xin đi học
dối làng đi làm thêm đi học
trở về làng khác nào bỏ học
bạn khóc thay tiếng khóc mẹ cha...
người nông dân... bạn gắng nhé kể
tôi nghe những ngày bĩ cực bĩ
vì ta cùng khổ ở cùng nhau
mà tâm hồn như cái cây khô...

tôi đã bước lên bàn mổ vậy
mà tôi không muốn chết vì tôi
còn le lói nếu mình mổ sẽ
lấy ra được những gì tích tụ
ở trong lòng trong câm lặng sẽ
vứt bỏ được những gì đè nén
con tim ... tôi sẽ được tự do
sau con dao mổ của bác sĩ
sau sáu mươi ngàn đồng bộ đội...

tự do một loài hoa ưu đàm
một loài hoa không muốn không muốn
không muốn nở để chờ ba ngàn
năm nữa ba ngàn năm nữa tôi
tôi muốn là loài hoa ưu đàm...

Ôi tự do được làm tất cả
bằng bàn tay khối óc của mình
dẫu là không ngày mai chỉ là
.

Mỗi ngày qua là ngày đau khác
vậy mà sao ai cũng hát mòn...

Xuân Thủy 9/8/2013

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét