BỖNG THẤY MÌNH CÓ LỖI
Trong tận trong giấc mơ ngày ngủ sớm
bỗng bóng bạn xưa mùa xuân đen láy
tiếng chuông điện thoại đổ dồn trong óc
giữa giấc đêm còn chưa biết là ai
bạn có về xe đi về phía đất Mũi
khi tỉnh hẳn định thần đã quên về
về đâu mất rồi ừ tôi đi đây
ra bến xe đón chuyến đò nơi đường
gì khi tỉnh hẳn định thần cũng quên
bạn ra đi ... mình tới rồi ... mà xe
đi mất tiêu rùi bạn cứ tới đây
là đón được chuyến đò qua mình
đợi bạn ... đợi bạn phía trước... rồi không
hiểu được sao mình có thể trả lời
như thế được như thế không biết nữa
những ý nghĩ dập dồn trong ký ức
chúng dẫm đạp lên nhau chẳng thành thơ
nỗi nhớ trào lên cố định thần trong
cơn hỗn chiến của những ngôn từ vô
nghĩa đôi mắt huyền hàng mi đen láy
mái tóc thề nghiêng dáng hình tử tế
bạn hiện về mà mình tên còn không
nhớ có lẽ vì những ngày qua chúng
ta chỉ là người dưng và nước lã
người bạn phổ thông một thời buồn trong
mình cũng chẳng biết nhau chẳng biết nhau
trong gia cảnh bạn và tôi không biết
có lẽ chúng mình sẽ chẳng hiểu gì
nhau nếu sống cùng nhau trên thế giới
rồi vô tình gặp bạn trong khách sạn sang
trọng là duyên ư mình cũng chẳng còn
quan tâm nữa giữa cõi người vô tâm
lắm với mình không kể lại chỉ biết
email của bạn...trong vài phút giây ngắn
không nán lại đợi vì nghỉ cõi đời
giờ đây cho ai tin ai nữa được
ngay cả kẻ thân trong một gia đình...
điện thoại reo rồi bỗng bạn mời đi
đám cưới bạn kể chồng bạn là một
giáo viên được học bổng đi Mỹ học...
có lẽ lúc đó mình buồn chứ tủi
mình mời đám bạn còn sót lại cùng đi
chúng lại bảo không có thiệp cưới thì
không đi mình lại thui thủi một mình
quên đi tất cả giờ thì giấc mơ
làm mình nhớ được tên của bạn rồi
Phạm Thị Tường Vy ... cơn đau loài người
làm những gì mình cố viết để hay cũng
thành ra lố bịch... lố bịch lắm...khiến
kẻ đọc cũng phát điên... thôi thì mình
nhớ ra bạn rồi, giờ bạn thế nào
mình cũng không biết được mà mình
trước giờ cũng chẳng lo toan được cho
cho ai cho cả chính mình cứ sống buồn
tịch mãi vậy thôi trong một hồn kia
nhỏ bé chẳng hứng được chút giọt sương
buổi sớm nay tỉnh giấc... ừm vui nhé
mình thì chỉ có mỗi vậy... ừm vui nhé
đã không còn những sức lực ước mơ
nay bạn lại gọi cho mình trong mơ
có chuyện gì hay chỉ mình nghĩ vậy
mình lục lại số điện thoại bạn mình
đã xóa mất rồi thời chúng mình không
còn lại ai bên nhau có gặp lại
cũng chẳng còn tin nhau nữa lại nghĩ
là làm phiên chuyện gì đây bỗng thấy
bỗng thấy mình có lỗi trong giấc mơ
không đợi bạn cùng đi chuyến xe về
Đất Mũi...
Xuân Thủy 25.8.2013
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét