Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

VIẾT Ở VỈA HÈ

http://thotanhinhthuc.org/
https://facebook.com/groups/thotanhinhthuc/
tanhinhthuc@yahoo.com

VIẾT Ở VỈA HÈ

Người đàn bà bán thuốc lá
ngồi ở mép vỉa hè giữa khách sạn
Bông Sen và nhà hàng Bier
-Garden vẫn cứ huyên thuyên nói về
cuộc đời mình như một cuốn
băng thâu âm cứ ấn nút play là
phát cứ gợi chuyện là bả
nói chuyển hồi nảo hồi nao cách đây
ba bốn chục năm trước cho
đến giờ rằng là bả bán thuốc lá
ở đây từ hồi toà nhà
này chưa xây toà nhà kia chưa có
rằng là ngày xửa ngày xưa
nhà bả bị mất trắng mọi thứ cả
gia đình thành vô gia cư
cha đi cải tạo mẹ phần uất ức
phần lao tâm lao lực mấy
năm sau qua đời rằng là bả bán
ở đây lâu quá riết rồi
nhẵn mặt mấy ông quản lý nhà hàng
mấy bà giám đốc khách sạn
cũng chẳng thèm nói đến dù rất muốn
dẹp bả cho đẹp mỹ quan
đô thị bả cứ huyên thuyên nói chuyện
đời mình chuyện đời người chuyện
ông này có công ông kia có tội
nhưng dù có huyên thuyên cỡ
nào thì cứ như phản xạ hễ có
khách nước ngoài đi ngang là
bả cứ mời chào như một phản xạ
"xì-gà-ret sơ"... "xì-gà
-ret sơ"... "xì-gà-ret sơ"... "xì-gà-
ret sơ"... "xì-gà-ret sơ"...

Nguyễn Thói Đời 6/2013

Những chuyện hồi nảo hồi nao
bà cứ nói huyên thuyện ấy không ai
biết đâu vào đâu nhưng nếu
có tò mò hỏi về chông con của
bà thì bà ngẩn ngơ một
hồi như thể bà không hề có khái
niệm chồng con là gì và
có thể bà đã quên lãng trong ký
ức của bà qua những cơn
phong ba những cơn phong ba người ta
đoán thế nương theo những câu
chuyện đầu cua tai nheo của bà mà
những câu chuyện đầu cua tai
nheo của bà quanh đi quẩn lại cũng
lại là những chuyện mất mát
chung chung của thời thế ai cũng
như ai chứ chẳng phải riêng
bà có chăng là bà có cách nào
hay có ai có cách nào
làm bà quay trở lại những thời xưa
cũ đào bới những gì cần
đào bới trong cuộc đời bà và cuộc
đời bà chắc hẳn cũng là
những cuộc đời thường như bao nhiêu người
chúng ta tới đây tới đây

Thứ Dân 23/7/2013

từ chiếc điện thoại gọi người đàn bà
gọi chiếc điện thoại bàn sáng
buổi sáng nay đời thưở mèn đét ơi
có ai nào đến giờ gọi
điện thoại cho bà đâu mà thực ra
người xa lạ chưa biết thì
nghĩ vậy nhưng dăm ba phút nữa là
nhận ra ngay chẳng qua là
gọi cà phê như cơm bữa rồi lại
"xì-gà-ret sơ"... "xì-gà
-ret sơ"... "xì-gà-ret sơ"... "xì-gà-
ret sơ"... "xì-gà-ret sơ"
như mọi sáng nào rồi sáng mai hay
buổi sáng nào đó xa xưa
lắm tôi nhớ sáng qua tôi gặp một
người đàn bà đi xin học
cho con chuyển trường chuyển cấp mà nhân
viên hành chính ít quá phải
vừa làm công tác quản lý vừa phục
vụ nhu cầu của dân nên
nhờ cái điện thoại khi nào dân đến
thì gọi mà chiếc điện thoại
không biết gọi người đàn bà cũng vậy
bà bấm số điện thoại nội
bộ ba không tám năm mà bà lại
lấy tay bấm không ba năm
tám nhưng không nhấc ống nghe lên vậy
là bà bấm lại số không
đầu nếu không được hướng dẫn nhấc ống
nghe rồi nhưng thình lình bấm
số xong bà đặt ống nghe xuống rồi
bà cười cười một nụ cười
bây giờ tôi mới để ý sau lần
tiếp theo tiếp những câu chuyện
bà huyên thuyên với tôi với những người
đang thưởng thức ly cà phê
buổi sáng nay hay buỗi sáng nào đó
không biết buổi sáng tương lai
sẽ thế nào không biết không biết nữa
tôi không trả lời theo vì
những điếu "xì-gà-ret sơ ... "xì-gà
-ret sơ"... "xì-gà-ret sơ"...
"xì-gà-ret sơ"... "xì-gà-ret sơ"
tôi nhận được trên tay tôi một người
đàn bà đã cắt đứt dòng
suy nghĩ của mình tôi nhận thêm ly
cà phê từ chiếc điện thoại
bước lên những bậc thang leo lên những
tầng lầu chọc trời tầng lầu
lặng lẽ xa dần tiếng người đàn bà
trên mặt đất huyên thuyên huyên
thuyên "xì-gà-ret sơ ... bất
giác đọng lại tôi không còn là âm
thanh đó nữa như thường ngày
thường ngày mà là chút ngước mắt rồi
định huyên thuyên cái gì đó
nhưng cũng vì "xì-gà-ret sơ ... cắt
đứt đi một cái cười có
lẽ là không tả nổi rồi úp mặt
như mọi khi vào cái ngăn
kéo đựng mấy đồng tiền lẻ tôi đưa
tôi đưa như mọi khi như
mọi khi mọi khi mọi thứ không biết
để làm gì? cái điện thoại
cái điện thoại trước mặt người đàn bà
hôm qua và tiếng ting tong
tinh tong trên tầng lầu đã xóa đi
tất cả buổi sáng ngày qua
ngày trong tôi úp mặt vào...

Xuân Thủy 24/7/2013

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét