Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2013

NGƯỜI ĂN XIN MÙ

NGƯỜI ĂN XIN MÙ

ít ra thì hắn cũng làm được
gì đó một bản nhạc ừ một
bản nhạc nhưng mà không có lời
không một lời nào như xung quanh

như xung quanh đây lúc hắn đang
thổi sáo một bản nhạc quen thuộc
mà người Việt Nam nào ai cũng
biết nhưng không còn nhớ rõ lời

một lời nào trong những thanh âm
âm thanh này quen đến nỗi hắn
biết rõ đó là một ngã tư
ngã tư đường phố tìm về một

thứ âm thanh duy nhất hình như
đang nói duy nhất giữa ngã tư
đường phố à không đang hát à
đang cất cao giọng một điệu nhạc

quê hương xa xưa lắm thân thương
lắm không như bây giờ không như
bây giờ đâu đường bụi mù người
hắn bẩn có lẽ đời đã làm

hắn chán nản không còn thiết tắm
tắm làm gì nữa trên người hắn
thứ duy nhất không đóng gỉ đen
đen sì sì là tiếng sáo vi vu

vi vu trong ngần tựa dáng quê
hương tỏa thơm làm người ta bỏ
chút đồng ít ỏi có được cho
hắn hoặc là bỏ đi vì hổ

thẹn vì không hiểu được cái thứ
nhạc quái quỷ ấy không lời không
hiểu cái gì cả vì không biết
được mình đang hổ thẹn bỏ đi

hơi cúi xuống nhưng vì lúc đó
không có cái gương soi nên không
biết được mình đang hổ thẹn thôi
thì chẳng còn ai cả giữa ngã tư

ấy khi trời về tối không biết
có ai giữa cõi đời này nghe
nốt nốt nhạc cuối cùng không biết
sẽ còn bao nhiêu lần cuối cùng

cuối cùng tiếng rền gầm vang quanh
hắn cũng dần im bặt đôi chân
hắn đã đứng đó không biết có
nghỉ ngơi bởi dòng đời lăn rền

không dừng lại sao mà biết được
hắn có được nghỉ không hay là
hắn đã đứng đó... bao lâu nhỉ
chỉ là đoán mò thôi ... trời vẫy

vậy là thứ duy nhất hắn không
thể biết được là hắn đang đứng
ở đâu trước đây có lẽ đó là
mép vỉa hè giờ thì đã là

giữa ngã tư rồi đường mới sửa
nhưng cũng có thể hắn còn không
biết hắn đang đứng ở đâu nữa
vì hắn quan tâm để làm gì

kia chứ hắn chỉ biết thổi sáo
có lẽ cũng chỉ biết có một
bài vì có ai dừng lại nghe
cho hết một bài sáo vi vu

giọng điệu quê hương người Việt Nam
người Việt Nam cuối cùng thì trời
cũng phải tối và tiếng sáo rồi
cũng im bặt bài thơ rồi cũng

không thể kéo dài mãi lúc này
hắn cũng phải về đâu đó lúc
này người ta gọi đó là nhà
và đêm qua một cơn ác mộng

ập đến đời tôi hắn đã ở
nơi nào đó ở đây khi mới
lọt lòng tiếng sáo cất lên và
biết thế hắn được sinh ra để

thành người thổi sáo mù ăn xin...
(vậy mà vẫn còn đó những người
Việt Nam ủ mình trong chăn gối
tìm kiếm những điệu nhạc quê hương...)

Xuân Thủy 13/7/2013

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét