Thứ Ba, 16 tháng 7, 2013

ĐI LÀM

ĐI LÀM

Tôi đã đi quá xa đoạn đường
dài đường vòng đáng lẽ không cần
mua đường đến thế những con đường
mà ai cũng quả quyết chúng giống

nhau nhưng mà dần dà chúng những
con đường làm biến đổi tôi tôi
khác mà con đường cũng khác thời
khắc uổng phí đó là thời khắc

khắc làm tôi đơn độc với những
ý nghĩ của mình những ý nghĩ
chẳng đi đến đâu chẳng ra đâu
vào đâu tôi bị cách ly khỏi

loài người không còn ngôn ngữ nói
ra câu ra cú có chấm có
phẩy có đầu có đuôi có những
thứ cố để mê hoặc loài người

Tôi chỉ còn thấy sự hỗn mang
như thể nhìn qua tấm kính và
nghe qua cái tai nghe chúng ... Tôi
cùng chuyển động như những phân tử

vật chất chúng kể cả tôi chuyển
động trên những băng chuyền làm bằng
từ ngữ không đầu không đuôi không
không đâu ra đâu vào đâu cả

ai cũng gật đầu nhưng không nói...
làm tôi quên mất trời đã tối
bỏ quên câu chuyện buổi sáng nay
đang chạy theo tôi về nhà về

nơi tôi lạc lối vì đã đi
quá xa buổi chiều đến nỗi quên
mất buổi sáng nay ...em đã chào
Anh ra đi đến khi mất hút...

Xuân Thủy 15/7/2013

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét