Thứ Tư, 19 tháng 6, 2013

BÀ MẸ ...

BÀ MẸ ...

Tôi vẽ bức chân dung lên bức
tường nguệch ngoạc một người đàn
bà từ đâu đó ngồi vào bức
tường và bà ở đó ở đó

Nhìn những đồng xu lấp lánh nghe
những tiếng kêu lẽng xẻng và liếc
mắt trông chừng tiếng rồ ga đi
mất hút khỏi bức tường nguệch ngoạc

Tôi vẽ thêm nỗi nhớ thời thơ
ấu một thằng bé mười tuổi không
nhìn thấy thấy bức tường nguệch ngoạc
mà mẹ nó tựa vào nhìn nó

lớn mỗi ngày đi học và về
nhà trong cái chái nhỏ trong gian
bếp nhỏ một người đàn bà lúi
cúi mà ngày qua ngày nó gọi

là bà...

Xuân Thủy 19.6.2013

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét