Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2015

MỘT NGƯỜI ANH HÙNG

MỘT NGƯỜI ANH HÙNG


Hôm nay bản tin thông báo
một người anh hùng bạn được nghe
nói đến những gì những gì
tốt đẹp và sự chói lọi lóe sáng


một ngôi sao trên bầu trời
đêm khi đó hẳn nhiên bạn bạn sẽ
thấy ngay cả bạn cũng tối
và bạn sẽ lóe sáng khi người anh


hùng lịm tắt khi đó bóng 
tối càng tối tối hơn chỉ còn bạn
nhìn thấy những ý nghĩ của
bạn như bạn còn nhìn thấy những ý


nghĩ về bóng tối về nguyên
nhân của sự lịm tắt dâng lên lòng thù
hận biến bạn thành một ngôi
sao chợt sáng như tấm gương người anh


hùng bùng cháy giây cuối cùng
trong ánh mắt của bạn trước bóng đêm
đợi ánh mặt trời chói qua
tim tim của bạn như lưỡi gươm tiếp


tục đâm vào bạn những ánh 
mặt trời được tạo dựng từ những tên 
cướp những tên cướp biển những
tên cướp bóc đầu tiên trên


trái đất trở thành những đại gia sạch
sẽ đáng kính và không ai khinh 
thường họ được vì ai ai cũng muốn 
được trở thành như những tên


cướp đầu tiên trở thành ánh mặt trời
đánh thức bạn dậy và đâm 
vào tim bạn hằng ngày hằng ngày
như đã đâm vào người anh


hùng bạn thấy trên tờ tin buổi sáng
nhờ có ánh mặt trời ...


Xuân Thủy 13/01/2015

TẠI SAO

TẠI SAO


ai cũng có quyền cười 
ai cũng có quyền xấu 
hổ tại sao phải cấm 
người người ta xấu hổ...


Xuân Thủy 13/01/2015

VÀI TỔNG KẾT TỰ NGHIỆM VỀ Thơ Tân Hình Thức:

VÀI TỔNG KẾT TỰ NGHIỆM VỀ Thơ Tân Hình Thức:

1/ Thơ với vai trò ngôn ngữ cơ bản chấp nhận không theo đuổi vẻ đẹp vật lý của ngôn ngữ thơ một cách đơn độc mà đặt vẻ đẹp đó trong đời sống hiện thực ở mọi góc cạnh hiện thực, nghĩa là không phụ thuộc vào chữ 

2/ Khai thác cái đẹp vốn có - suy nghĩ tư duy của người đọc, người sáng tác sẽ không còn phụ thuộc vào thể thơ (vần điệu mà dựa trên chính khả năng hơi đọc dài ngắn của từng người) và các giá trị vật lý của ngôn ngữ, tập trung tối đa vào nhận thức khách thể, tinh thần tự do khai mở – cái bám víu duy nhất đó là NHỊP ĐIỆU tự nhiên mà hằng ngày ai cũng đang cất lên LỜI NÓI.

3/ Từ thơ Tự do không còn phụ thuộc vào việc phải ngắt dòng ở đâu, …4, 5, 6, 7, 8…(trong biên độ khả năng lấy hơi của từng người) nay khai mở thêm nhụi hương và các tầng nghĩa nhờ tính tương tác do lặp lại từ ngữ như vốn cuộc sống vẫn có sự trùng lắp nhưng ở mỗi không gian và thời gian có ý nghĩa khác nhau phản hồi lẫn nhau nên không bị nhàm chán và người đọc có thể không thuộc nhưng luôn bị ám ảnh và ấn tượng vì đó là những vấn đề họ đối mặt hằng ngày, nhưng không bị trói buộc về nhận thức cá nhân vì không phải thuộc.

4/ Nhà thơ và người đọc cùng tương tác với hiện thực theo những cách thức khác nhau và được chia sẻ với nhau để hình thành một bài thơ chung, mang tính đồng thuận cao trong tâm thức. Một tâm thức Việt thống nhất trong đa dạng, làm mất đi sự đối kháng thay vì biến nó theo chiều hướng ngược lại.

5/ Thơ như một hình thức thay vì phải đi nghe nhạc xem phim thì đi đọc thơ - thực chất là đi tám / đi chia sẻ các câu chuyện của mình y như chia sẻ trên mạng xã hội nhưng không vô tính mà vị nhân sinh làm cho con người xích lại gần nhau thay vì chia rẽ. Rõ ràng tám chuyện offline các chị em vẫn thích hơn là online.

Vậy tại sao mọi người lại không làm thơ tân hình thức, tức là tăn thêm độ dầy và chiều sâu và làm cuộc sống giá trị hơn thay vì chỉ chia sẻ cho có chuyện - hời hợt với cuộc sống của chính bản thân... nhưng đó chỉ là số ít - phần đông khoác lên cái mới những nỗi ám ảnh cũ để bảo vệ chiếc áo đẹp mình đang mặc thay vì tạo ra một chiếc áo không đẹp so với áo cũ dù chiếc áo mới có làm ấm thay vì 1 người như trước đây mà là nhiều người hơn.

Xuân Thủy

ĐÂY LÀ MỘT VÍ DỤ
______________________


Nguyễn Thúy Nga

SỐ PHẬN TRỚ TRÊU

Một vòng trái đất, em
ngồi đây anh ngồi đây
bên cạnh nhau ngỡ thật
xa … không dám nhìn, không

nói gì … dường như chúng
ta chưa từng quen, một
vòng trái đất em ngồi
đây anh lặng đi, em

ngồi đây, ngước mắt nhìn
theo … không dám gọi tên,
nước mắt rơi từ khóe
mắt sâu vào tim một

vòng trái đất. Người ta
thường nói có người đã
đi một vòng lớn cuối
cùng cũng gặp lại nhau

chỉ đáng tiếc là khi
gặp lại nhau giữa hai
người dường như có một
khoảng cách rất lớn đến

nỗi không biết phải làm
sao để lấp lại khoảng
cách đó, một vòng trái
đất, đến cuối cùng hai

người đều có hai cuộc
sống riêng hai thế giới
riêng mà trong hai thế
giới đó đều đã không còn

hình bóng của đối phương.
Vậy thì theo các bạn,
số phận đã đưa chúng
ta đi nhiều vòng lớn

rồi lại gặp nhau nhiều
lần để làm gì ????? trò
đùa của số phận … trò …
đùa những vật chất đùa …

7/2/2014
Last modified on 02/08/2014 – 6:00 PM © 2004 – 2014www.thotanhinhthuc.org.

Vài nét về tác giả
_____________________________

Cô ấy là một diễn viên có
tiếng nhưng không phải là nhà thơ
tất nhiên cô ấy không thích thơ
cũng tất nhiên cô ấy sẽ không

nhận là cô ấy không thích thơ
mà thực tế là tôi cũng không
thích thơ và cũng không phải
là nhà thơ nhưng mọi thứ giá

trị được lưu giữ lại ở thể
thơ sẽ tốt hơn nhiều ở thể
văn một đoạn chát bâng quơ
rồi quên dù có đến tỷ like

đi nữa vâng một nhà thơ bị
chính mình bắt mình làm thơ
hẳn sẽ không hay hơn nền kinh
tế bị dồn vào chân tường buộc

phải vùng lên mà đổi mới một
con người trong số phận trớ trêu
mà thốt lên trong một giai đoạn
nào đó mà giai đoạn nào của

một đời người đời người nào đi
nữa cớ gì chỉ có nhà thơ
hay diễn viên mới đáng được trân
quý trong bao cảnh đời thịt nát

xương tan không mảnh vải che thân
... mà sao thơ cứ dát vàng dát
ngọc không trong xoáy nước trò chơi
cảm giác mạnh hay cái gì gì...

cô ấy cũng không cần biết thơ là
cái quái gì gì còn tân hình
thức là cái quái quỷ gì nữa 
làm gì cho nó mệt thế mà...

(khi ta đặt ra các chuẩn mực nghĩa là ta tạo ra các rào cản tiếp xúc giữa con người với con người, bởi khi một đứa bé ra đời ta cứ đòi hỏi nó phải thế này thế kia để có thể sống được trong xã hội loài người mà quên đặt vấn đề ngược lại tại sao ta không là thế này thế kia đế tiếp xúc với đứa bé... vì vậy các tiêu chí chỉ là cái ta phát hiện sau cái đẹp vốn dĩ nó đã tồn tại rồi, do đó, người (làm thơ) cứ dựa vào các tiêu chí đó để cố gắng làm ra một cái gì đó thì sẽ dẫn đến dễ dàng coi thường và ghét bỏ nó...)

bày sẵn cho người khác ăn thì sẽ chẳng còn ai nấu ăn nữa

XT 14/01/2015

HẠNH PHÚC

HẠNH PHÚC

Hạnh phúc là khi đất nước đứng lên
đừng tìm quanh cho thời gian biến mất

Hạnh phúc là khi không đi ngủ muộn 
bởi đã biết quanh đây hóa thiên đường

Không còn đứa trẻ không cha mất mẹ
không còn cả vị cha già dân tộc
cũng bị người lăng nhục một kiếp người
ai cũng phải nghe những tin buồn từ 
những tay nhà báo nhưng không gây ra
trong khi kẻ chủ mưu vẫn giấu mặt
không biết cũng như là hạnh phúc
không biết hạnh phúc định nghĩa thế nào
thế nào là đúng thế nào là sai 
không ai biết không ai biết được không...

Ngày ơi vẫn dường như quá chật
chẳng đủ tim người ôm vạn kỉ
lật tìm thù hận ở trong tim
gia đình cơm áo thế là xong

Ngủ thiếp đi vì mệt lả còn gì
chứ trong lòng vẫn đi tìm hạnh phúc
những vết thương đâu đó giữa hòa bình
cũng khác nào tiếng bom rơi đạn lạc

Biết bao giờ đất nước mới đứng lên
người với người quên đi lòng thù hận
chẳng cần chi ở bên ngoài hạnh phúc
danh lợi tiền tài có mua được không

Hãy lấy đi của ta tất cả
tất cả tình yêu đã sinh ra
sinh ra vòng xoáy ta bội bạc
sinh đứa bé ta phải hi sinh
hi sinh hạnh phúc rồi hi sinh 
cái nhìn anh len lén cái ôm 
đầu bây giờ đâu còn nữa cái 
ôm duy nhất giữa cuộc đời giữa 
con người với con người ấm áp
hãy lấy đi tất cả để ta 
còn trơ trụi vỡ nát gãy như
câu thơ liệu còn ai ôm chặt 
ta lần nữa 

Quay đi quẩn lại 

tìm những đứa bé thắp lại nụ cười
tìm những anh em biết thuận hòa
tìm những bạn bè không nói xấu
tìm những xa lạ để gặp nhau
để không còn gì không biết nữa

... ta đến đây để hạnh phúc kia mà
đâu phải để nghĩ xấu về nhau
hỡi loài người năm châu bốn bể...

Xuân Thủy 17/01/2015

Thứ Năm, 8 tháng 1, 2015

THƯỜNG

THƯỜNG 

Thì hoa hậu phải có chiều cao
nhưng thường không phải ai cũng có
có chiều cao cả đâu nên những
ai có chiều cao thường họ bị 

bắt đi thi hoa hậu chứ không 
phải ai cũng muốn đi thi đâu 
nên những người không cao thì chắc
chắc chắn không không bao giờ là

Hoa hậu dù có thế nào ....

Xuân Thủy 7/1/2014

CƠN ĐAU

CƠN ĐAU

Có đó có những cơn đau tôi
đã chịu như không chịu đựng gì
cả như không có gì đã xảy 
ra như ngộ ra không để mất

một cơn đau không có gì xảy
ra là vì sợ mất những gì
đã ngộ ra lằn ranh mỏng manh
giữa có và không sống và chết.

Xuân Thủy 07/1/2015

DÒNG ĐỊA CHỈ



DÒNG ĐỊA CHỈ

Em trao tôi một dòng địa chỉ
vậy mà tôi chưa biên thơ gửi đến em
một lần nào một lần nào hay
tôi cũng chỉ như vạn kiếp người em thấy
chắc thế rồi tôi cũng chẳng ra gì
bị cuốn đi trong cõi vô tình
vô tình với ai cũng như vô tình với em
vậy cần chi thêm dòng địa chỉ
ở cạnh bên một dấu nhớ làm gì


và hình như tôi ngoài mặt trận
cũng hình như em không phải ở hậu phương
sống giữa hòa bình mà ngàn lời cách biệt
từ lúc biết em đã bao lần thật lòng
hay cuộc đời này những thứ máy móc vô tình
đã đánh mất sự thật rồi cái sự thật
mà ngay cả chính tôi tìm kiếm
cái sự thật em vẫn hằng mong đợi

tôi lại nhớ đến cô giáo dạy văn ở một ngôi trường nhỏ
quận hai còn lưu giữ những dòng chữ của một thời tuổi trẻ
đất nước này mừng thắng lợi vẻ vang
những tấm gương rạng ngời những chân lý sắt son
tường chừng như không bao giờ gãy đổ
không bao giời gãy đổ trong tim của từng người
người con gái như em có thể như cô giáo dạy văn
tin vào chân lý công bằng tự do bác ái
con người không còn tranh nhau miếng ăn như loài động vật
những mảnh tình tan nát nghĩa là sao...
chỉ vì mình mà bất chấp thủ đoạn
chỉ vì mình chẳng nghĩ đến ai
chỉ vì mình mà giết cả người trên cửa miệng
vừa nói một chứ yêu dối trá...
làm nô lệ cho máy móc 
nô lệ cho chính cái xác chứa đầu dục vọng

những tượng đài bị đập bỏ bị lật đổ cả trước khi
bản tin tức ở Irac, ở ... đâu đó được phát lên
chỉ còn trong nỗi cô đơn của từng người chờ chết
để vui cười trong góc nhỏ chồn chân ...
làm sao để giải thoát cho cơn đau của chính mình
để được sinh ra

Xuân Thủy 03/1/2015

CON NGƯỜI CON NGỰA



CON NGƯỜI CON NGỰA

Con người hơn con ngựa
Hơn con người như tôi
Một kẻ không phải nhà
Nhà nào nào cả chỉ


Là một con người con
Ngựa ngày nào chả hý
Con người tôi ngày nào
Cũng muốn hý cái gì

Đó trong óc cho nó 
Đừng lồng lộn lên như
Ngựa mà cứ bảo đó
Là thơ tôi làm thơ

Như ngựa trong khi ai
Ai cũng bảo đó chả
Phải là thơ văn chả
Phải văn và chả ai

Thèm like ai ai cũng
Quay mặt đi nghe những
Bài tình yêu nhau rồi
Bỏ nhau rồi nhớ nhau

Như con người con người 
Vẫn làm hằng ngày không
Cần phải hí cũng biết
Cái chân nó đá chứ

Không phải cái lông đuôi
Thế là ai cũng bảo 
Thằng này điên nó điên 
Như ngựa như những con

Ngựa hí đá rồi đau
Cả tàu bỏ cỏ hơn 
Con người yêu nhau rồi
Bỏ nhau luôn chết mặc...

Xuân Thuỷ 5/1/2015

CHUYỆN THƯỜNG NGÀY



CHUYỆN THƯỜNG NGÀY

Cổ xanh xanh đi đi
cổ xanh xanh về về
anh ta cô ta cổ
xanh đi đi về về


chuyện thường ngày ở đây
có lúc anh ta cô 
ta buồn có lúc anh 
ta cô ta vui thế

khi vui thì anh ta
làm gì không nhỉ đi
nhậu với bạn bè lên
giường ngủ chung với nhau...

thế còn khi buồn anh 
ta đi nhậu cà phê
đêm đêm kể những chuyện
tình buồn đời có khi...

là anh ta không thể
nói được gì với xếp 
ở một nơi xó xỉnh nào
ngay khi xếp muốn anh

nói một điều một điều 
gì đó... mà không thể 
vì một điều gì đó
không ai không ai biết...

XT 08/01/2015

KHI



KHI

một người đàn bà bán thuốc
lá ngoài vỉa hè bỗng nghe
thấy ai đó đang rao rao
lên những lời như thuốc lá


đây ba số năm hay jet
lậu hả chú dạ mười ngàn
chú ạ, cám ơn chú nhé
lần sau lại ghé chú hé

trong bên trong tiệm cà phê
ngay sau lưng như trong bên
trong tâm hồn một người đàn
bà bán thuốc lá hằng ngày...

Xuân Thủy 08/01/2015

CƠN BÃO



CƠN BÃO

em và tôi yêu nhau
Mà như không yêu nhau
Yêu nhau trong mơ trong
Cơn bão tựa như ai


Ai đang đang lướt sóng
Trong làn nước như mơ
Chao đảo quay cuồng quay
Cứ thế cứ thế không

Kịp dừng lại ôm một
Cái ôm bắt đầu không 
Bao giờ có kết thúc
Nhưng em và tôi ai

Ai cũng cứ cố cứ
Như đứa trẻ học mãi
Lớp vỡ lòng tình yêu
Trong cơn bão đã chết

Đâu đó trong mơ của
Người đang sống...

Xuân Thuỷ 5/1/2015

Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014

TÔI HỎI NGƯỜI



TÔI HỎI NGƯỜI

Tôi hỏi người người công nhân phía trước
phía trước người công nhân đang sửa đường
con đường phía trước mặt tôi sẽ đi
tôi sẽ đi đâu đây đi đường nào
con đường nào phía trước mặt tôi sẽ
tôi sẽ đi đâu đây? khi phía trước
con đường đang sửa con đường ngổn ngang
ngổn những giọt mồ hôi sâu xa sâu
hay là hay tôi sẽ ở lại đây
cùng người công nhân phía trước tôi sẽ
đi qua một quãng đời còn lại ... còn
lại tôi và người công nhân đang mở
con đường tôi sẽ đi qua quãng đời...
còn lại tôi hỏi người người còn lại...


Xuân Thủy 22/6/2014

CON PHẢI LÀM SAO



CON PHẢI LÀM SAO

có những ngày cha ông ta đi
đi mở rừng mở lối cho tương lai
từ rừng thẳm núi sâu nước độc
trời rộng mở biển cao xa tận
xa nào biết mệt mỏi biết sờn vai


có những ngày ta ngồi đọc thu lu
trong hũ thóc của loài gặm nhấm
đã làm gì được cho tổ quốc ta chăng
hay vẫn loanh quanh cho đời mỏi mệt
mà nay còn bé qúa, nào hay ngoài kia
đời lăn náo nức náo nức đời lăn

nhưng lúc này ta có một niềm tin
thay đổi và đi... ta đi giải phóng miền Nam 
như quê hương nhà, nếu là ta lúc đó 
ta có đi không có đi không hay ngồi
lại đọc sách thu lu thu lu thu thôi
nào biết đời ngoài kia lăn náo nức

mảnh đất này sinh ra ngôn ngữ Việt 
chỉ đơn giản là vậy khổ đau hay 
hạnh phúc không phải là vấn đề
chỉ đơn giản dòng máu này đã 
mấy nghìn năm đã mấy trăm nghìn đời 
ông cha ngã xuống... này khi ta sung sướng 
ta có thắp nén nhang cho tổ quốc thiêng không

ta chỉ buồn không phải ai cũng yêu thương
ta buồn cả về chính ta ta đã không 
đủ can đảm để ôm cha của ta
người bộ đội trở về từ chiến tranh 
và đang đau đớn rên xiết từng ngày
chỉ vì thiếu một tình thương của Người 
của con người giành dật sự sống
người bộ đội ngã xuống trong hỗn loạn
trong sự dẫm đạp của bầy người 
đi hành hương về vùng đất thánh
cha ta ngã xuống và không thể đứng dậy
ngày qua ngày vẫn phải rên xiết
chỉ để cầu xin một tình thương tình thương...
không ta không cần tình thương 
của chúng mày ta cần tiền tiền và tiền

đã quá khổ đau rồi hãy để cho ta yên
cho ta yên trong tăm tối này
sao ta sống cả một đời người 
mà mãi không thể có được một ngày
được hưởng cái mà ai cũng có
tiền tiền và tiền tiền là của ta
ta phải ở đây ở đây trong tăm tối này
để chờ chúng trả lại tiền cho ta
ta có ba trăm triệu rồi ta sẽ cho ngươi
ba triệu không thèm thì ngươi cút đi

phải ta đi đây phải đi trong ánh sao vàng
qua núi qua khe mở đường mở lối
cả một đời ta còn không có được một cái ôm
một cái ôm của người cha không 
ta phải đi đây phải ôm lấy thân xác người
người bộ đội đang bị thối rữa tâm hồn 
dù thân thể lành lặn vậy mà ta cũng
không làm được vậy thì ta có vẽ lên người 
ta bao vẻ đẹp thì ta cũng không là một con người

ôi những cái ôm muộn màng vô cảm
bởi bốc mùi thối rữa của chiến tranh
quyện vào mùi nước hoa trên người đứa con
đứa con bây giờ đang ôm ghì nhạt nhẽo
người cha người cha đang sống trong
trong căn phòng tối bốc mùi hôi hôi
của những tháng năm đơn độc không người
không cháu con không thế thì
khác nào thua cả loài súc vật 
súc vật vẫn có xung quanh một con người.

Xuân Thủy 26/06/2014

ĐỌC BÁO



ĐỌC BÁO

(ngày gia đình 28/6 và ngày phóng chống ma túy 26/6)

Tôi thấy một người và tôi thấy
nhiều người ở quán cà phê sáng
một buổi sáng như mọi buổi sáng
quán chật người trên tay tờ báo


tờ báo sáng nay tôi cầm lên
những dòng âm thanh vang lên lên 
trên những ly cà phê buổi sáng
và một hai tờ báo chuyền nhau

tôi thấy người mọi người cùng nhau
cùng bàn nhau về những dòng tít
tít t lờ những dòng in in 
trên tờ báo được chuyền nhau và

mọi người cùng nghe một người hay
một người chăm chú với mắt nghe
nhóm người bàn bên kia bàn bàn
về những dòng tít t lờ lờ

khi đang nghe ở bàn bên này 
có thể giống và cũng có thể
khác khác những dòng tít chính chính
được in đậm hơn và không ai

không ai đủ thời giờ đọc xem 
hay vì một lý do khác bên 
trong tờ báo bên trong dòng tít
có gì khác không khác không hay

là những nhận định quan điểm những
người hay một người nào đó hay
hay là cho ai đó chăm chú
quên đi những từ ngữ có thể

khác nhưng cũng có thể giống như
bao tờ báo của buổi sáng khác
và tôi cũng cầm một tờ báo
một tờ báo cùng tôi bước đi trên

con đường có những bà bán xôi
vẫn còn dùng báo để gói gói
vào trong những giọt mồ hôi nhỏ
thấm đẫm phai màu phai màu phai

rồi bước đến cổng cơ quan người
bảo vệ cũng đang đọc báo đọc
báo như bao buổi sáng khác xem
xem có gì khác khác bao buổi

sáng sáng khác hay không một người
đồng nghiệp đang dùng giấy báo che
nắng bước qua những dãy những dãy
hành lang không bóng cây ngoài kia

nơi công viên không bóng cây tờ
báo dùng để ngồi dõi nhìn về
hướng quảng trường nơi đó nơi đó
có những nhà lãnh đạo đang đọc

không chỉ là những dòng tít in
đậm mà còn cả những nội dung 
từ và ngữ bên trong nhưng không
không có ai bàn tán cả cả

khi người lãnh đạo đã đọc xong
đọc xong rồi bước xuống những bậc
tôi lại thấy một người thanh niên 
bằng tuổi với tôi bước lên bậc

những bậc thềm lên cao quảng trường
anh ấy không cầm trên tay tờ
báo nào nào cả anh ấy cầm 
trên tay tờ giấy chưa nhà xuất

nhà xuất bản nào in in ra cả
dòng tít của anh ta là "Tôi 
là một người nghiện ma túy hai
hai lần vượt qua cám giỗ tử

thần" Thần đất ơi và bây giờ
anh ta đứng đây đọc nội dung 
nội dung dòng tít là ... " Bây bây
giờ tôi đã có một gia đình."

Giá như vợ và con của anh
đứng đây nơi quảng trường này cùng 
cùng anh và tất cả nụ cười
có lẽ không cần đọc nội dung...

tờ báo sáng nay...viện bảo tàng.

Xuân Thủy 28/6/2014

TRÊN SÂN BÓNG



TRÊN SÂN BÓNG

Những nghệ sĩ sân cỏ
Như những nghệ sĩ đàn
Như người thợ đã lành
Sau những vết thương trên


Trời rơi xuống hay nơi
Nơi nào đó bên ngoài
Sân bóng những nghệ sĩ
Đâu cần giác quan vẫn

Vẫn có thể ghi bàn
Bằng tâm hồn nghệ sĩ
Lái đò trên sông Đà

Trên sân bóng có những
Nghệ sĩ chuyền cho nhau
Một quả bóng hay hay
Chỉ có một nhạc trưởng

Những nốt cao chiến thắng
Những nốt trầm thất bại
Những nghệ sĩ chạy theo
Theo quả bóng hay hay....

À mà thôi dù thế
Thế nào trên sân bóng
Những nghệ sĩ nhận về
Những nốt trầm làm quà

Những nghệ sĩ khác trên
Sân bóng ánh sáng ẩn
Ẩn sâu niềm đêm đêm
Vì không phải lúc nào

Những gì bên ngoài sân 
Bóng tối biết yêu thương
Tại sao tại sao tại
Chúng ta là nghệ sĩ...

Xuân Thủy 28/6/2014

TÌNH TRONG VEO



TÌNH TRONG VEO

Tình trong veo trong veo
trong veo ố ô ồ 
trong veo nhé é e è
này tình này đừng nói
đừng nhìn em như thế
đừng tin em nhé anh
em không nói yêu anh
đâu này tình trong veo
trong veo nhé giọt nước
trên lá á a à 
á là chiếc lá xuyên
qua tia nắng tình trong
veo trong veo giọt nước
ớ ơ ờ ...


Xuân Thủy 02/7/2014

TÌNH Ư TÌNH Ư



TÌNH Ư TÌNH Ư

Ở nơi này thế giới
Phẳng không được nói ở
Nơi này những nỗi đau
Không được nói những nỗi


Đau không nói được... bao
Cơn tình anh dành cho
Em giờ phẳng lặng vô
Nghĩa chẳng còn gì ở

Nơi này anh đợi cơn 
buồn đi qua... về nhà
Bao giờ a mới được
Về nhà trong vòng tay

Ấm êm, sài gòn chiều
Chiều nay mưa giá ta
Như là xưa thơ ngây
Đạp xe dưới phố còn

Về chiều nay như đôi
Vợ chồng già ngồi ăn
Quán ốc ven đường quen...
Quen em thôi quen em

Rồi xa xăm mối tình
Đâu vỡ tan rồi...tan 
Ước mơ còn lại mình
Một mình ai đó cặm

Cụi ...biết làm sao sao
Lo được cho ông bà
Tổ tiên cuộc đời đâu
Đâu rồi nửa nỗi niềm

Cuối bãi đợi cơn mưa 
Sài Gòn buồn đi qua 
đi Lại ngang qua chốn 
xưa Gần gụi anh và

em Trên con đường về 
nhà Mà không còn gặp 
nhau Nữa vì anh vụng 
dại Không biết yêu chi

Nỗi buồn đôi khi làm
Người ta không cần đến
Tình yêu...lúc đó rồi
Xa em rồi không quên...

Xuân Thủy 03/7/2014

NGÂN

NGÂN

bố hỏi con này
Ngân nghĩa là gì
Con nghĩ Coca
Cola đang có
Chương trình bố ạ!

Không bố hỏi Ngân
Nghĩa là gì kia
Thì con trả lời
Rồi bố không hiểu
À ... Ôi đứa trẻ
12 trên 12 đúng
Còn tôi thì sai

Tôi không biết nữa
Ngân nghĩa là gì...
Những đứa trẻ trở
Mình trong đêm tối
Không nhà không cội
Nguồn sẽ ra sao...

Xuân Thủy 08/7/2014

TÔI NHỚ RỒI



TÔI NHỚ RỒI

Mới đây hồi đầu năm
mới có mùng một Tết
tôi đi chơi xuân về
ngang qua cầu Công lý


trên cây cầu Công lý
một bà béo ú đang
làm bậy ngay chính giữa
cây cầu Công lý tôi

không kịp quay đi để
quên mình đã nhìn nhìn 
thấy một sự bất công
đang bẻ gãy cây cầu

Công lý lúc đang xuân thì
những người con gái đi
qua đi lại những chiếc
áo dài trên xế hộp

sang sang vút qua vèo
còn tôi với chiếc xe
máy không phanh nên phải
phải chậm chạp lết qua

cây cầu Công lý lịch
sử in dấu bao thăng
bao trầm bổng những tiếng
những thanh âm thương thương

Ôi mùng một đại kỵ
nói ra điều gì điều
ấy thành sự thật và 
giờ đây đất nước tôi

người Trung Quốc đương đương
bẻ gãy cây cầu Công
lý nối liền những trái 
tim giống nhau trên những

hình hài khác nhau trên 
cây cầu Công lý nối
liền Thế giới vẫn đương
thương thương trong đau đau...

thôi...

Xuân Thủy 14/7/2014

TÔI SAI



TÔI SAI

Mỗi chiều tôi đi lại
thấy ứ nự những người
là người xiêu là người
vẹo là người xô người
va người chạm người nghiêng
người ngả người cụng người


từng ly Nước lớn đổ
từ đâu từ đâu đó
có thể từ trong chai
có thể từ trời cao 
trời rộng trời cũng có
thể từ suối nguồn lưng
núi xa xôi nào đó

dòng suối trong hay con 
sông thầm lặng dòng sữa
mẹ nuôi những con người
lớn lên trong hòa bình 
hay hạnh phúc tự do

mỗi chiều ứ nự những
Người và Nước xô xô
vào vào ra ra ra 
rả mỗi chiều tôi đi 
qua tiếng cười âu lo...

rồi chợt thấy Nước tôi
nước có bóng người đi
qua đi lại ngoài biển
khơi xa ngoài biển khơi
xa có bóng những chiếc
tàu những máy bay và
súng tựu chung là vũ
khí đang vây bủa Người
dân trên đất nước tôi
đang xô va những Nước
và Nước biển khơi cha
ông tôi đã gìn giữ
gìn giữ từ bao đời...

Tôi tự hỏi mình đất
nước tôi đã giàu mạnh
sau bao đời bao thưở
sao mà bị hà hiếp
hiếp đáp đến thế kia

Tôi sai rồi đất nước
tôi làm gì có nghèo
có đói có dốt có
yếu hèn đi sau bao

Thắng lợi... từng đêm một
mình tôi ngủ với cát
bụi vũ trụ đen đen...

những gì tôi biết be
bé chỉ để cười cười
còn để làm những gì
tôi biết tôi phải là

những Người đang xô xô
xiêu xiêu kia mới được...
họ được sinh ra như
tôi được sinh ra nhưng
họ biết xô xô va va
còn tôi đi xin niềm
hạnh phúc bình thường thôi
gia đình... còn chả được
thì lo gì xa xa
dòng nước từ Trời từ
Đất...

Xuân Thủy 14/7/2014