TÔI SAI
Mỗi chiều tôi đi lại
thấy ứ nự những người
là người xiêu là người
vẹo là người xô người
va người chạm người nghiêng
người ngả người cụng người
từng ly Nước lớn đổ
từ đâu từ đâu đó
có thể từ trong chai
có thể từ trời cao
trời rộng trời cũng có
thể từ suối nguồn lưng
núi xa xôi nào đó
dòng suối trong hay con
sông thầm lặng dòng sữa
mẹ nuôi những con người
lớn lên trong hòa bình
hay hạnh phúc tự do
mỗi chiều ứ nự những
Người và Nước xô xô
vào vào ra ra ra
rả mỗi chiều tôi đi
qua tiếng cười âu lo...
rồi chợt thấy Nước tôi
nước có bóng người đi
qua đi lại ngoài biển
khơi xa ngoài biển khơi
xa có bóng những chiếc
tàu những máy bay và
súng tựu chung là vũ
khí đang vây bủa Người
dân trên đất nước tôi
đang xô va những Nước
và Nước biển khơi cha
ông tôi đã gìn giữ
gìn giữ từ bao đời...
Tôi tự hỏi mình đất
nước tôi đã giàu mạnh
sau bao đời bao thưở
sao mà bị hà hiếp
hiếp đáp đến thế kia
Tôi sai rồi đất nước
tôi làm gì có nghèo
có đói có dốt có
yếu hèn đi sau bao
Thắng lợi... từng đêm một
mình tôi ngủ với cát
bụi vũ trụ đen đen...
những gì tôi biết be
bé chỉ để cười cười
còn để làm những gì
tôi biết tôi phải là
những Người đang xô xô
xiêu xiêu kia mới được...
họ được sinh ra như
tôi được sinh ra nhưng
họ biết xô xô va va
còn tôi đi xin niềm
hạnh phúc bình thường thôi
gia đình... còn chả được
thì lo gì xa xa
dòng nước từ Trời từ
Đất...
Xuân Thủy 14/7/2014
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét