LẶNG KHÚC
Bên ly cafe, nghe gió biển thì thầm.
Bất chợt những ký ức gần hai mươi
năm hiện hữu quanh mình. Cái thời, mà
một thằng học trò nghèo ở huyện lên
Trường Chuyên của tỉnh để học. Lạ lẫm,
tự hào và đầy nỗi lo âu. Tự
hào là được vào học một ngôi trường
danh tiếng của tỉnh. Lo âu là gia đình
có lo được cho mình học không. Rồi,
với tình thương của các Thầy Cô, sự
quý mến của bạn bè, sự chắt chiu
của cha mẹ và nỗ lực vừa học
vừa làm của bản thân. Thời gian
cứ trôi qua. Giờ đây nhìn lại, mọi
điều tốt đẹp luôn đồng hành với mình
mặc dù có sự pha tạp của thế
thái nhân tình - thứ gia vị mình không
muốn nhưng nó cứ đồng hành với cuộc
sống quanh ta. Thôi kệ, có nó cũng
là động lực để mình bớt chủ quan
và cố gắng hơn.
VT 21/12/2013: Tản mạn đời thường
(Chỉ là chuyện của em chả liên quan
gì đến chuyện của anh đâu, thực rằng
có người trên kẻ dưới khổ nối cái
căn không còn nên thế này thế nọ
hại mình được đấy mà ghi vào sử
sách soi lại căn cơ mới thấy người
trên kẻ dưới hại mình mất một cái
căn ngẫm ra không phải hại mình mà
tự hại người trên kẻ dưới bởi mình
không hại ai cả như trong Đắc nhân
Tâm chuyện đầy ra đấy nhưng người trên
kẻ dưới bảo đó là lý thuyết không
phải thực tiễn học cao học mới được
nói thế này anh học đại học năng
lực cao mà không phù hợp thực tiễn
ôi sao người học cao học mà tự
mình dở hơn người học đại học trước
bàn dân thiên hạ mà không ai hay...
Biết thì thưa thốt hỏi lại rằng rằng
thế nào là năng lực cao cao đại...
Xuân Thủy 22/12/2013)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét