Thứ Ba, 31 tháng 12, 2013

CHUYỆN CÁI YÊN XE

CHUYỆN CÁI YÊN XE

Nhân chuyện sửa xe nhắc lại 
một câu chuyện một câu chuyện đã cũ
đã cũ rồi ở giữa thời
thời hiện đại này ngày ấy tôi đi
làm những ngày đầu tiên tôi
đi làm vừa sửa xong thay
mới cái yên xe đã cũ đã cũ 
rồi thì những ngày đầu tiên 
ngay sau ngày cái yên xe của tôi
được thay mới để đón những
gì mới mẻ nơi này nơi
cơ quan tôi mới được nhận vào làm
ở đó ở buổi sáng hôm
tôi vừa rời cái yên xe bước đến
cửa phòng làm việc thì ngay
sau lưng tôi một tiếng rẹt nhẹ nhàng
cái yên xe tôi giờ đã 
đã trở nên cũ cũ như bao nhiều
năm qua tôi vẫn cũ chẳng
dám thay nổi một cái yên xe mỗi
lần chở ai đó ai đó ướt
và cái quần loang lổ trước những con
người đòi hỏi sự nghiêm túc
và tôi đã vờ chẳng biết gì sau
ánh nhìn và khoảng trời xanh
vẫn mãi lặng câm xanh xanh mãi thế
tôi đã chiến thắng khi anh 
ta chẳng hề biết là tôi đã thấy 
đã biết anh ấy tư còn 
trẻ nhưng cao và to khỏe hơn tôi
được cơ quan tín nhiệm tiếp 
xúc với nhân dân hằng ngày và cả
hàng giờ cho đến năm năm 
sau đó khi người thợ sửa xe mà 
giao phó cho anh ấy thay 
cái thắng đã chẳng thể còn tự vặn 
được gì thêm nữa, thay cái 
lốp trước và cả lốp sau nữa mòn
mòn hết cả đến nỗi téc
téc cả ra dù tôi vẫn nghĩ chỉ 
mới thay đây thôi, tôi còn 
tính thay xích vì xích cũng không thể
tự vặn thêm được gì thêm
nữa, cái bình điện thì những hôm tôi
đi vắng về thì cũng bỏ
bê công việc thường ngày đến trễ nải
tôi cũng chẳng tính thay thế
là anh thợ sửa xe đã tự động 
thay những gì trong con mắt nhà nghề
anh ấy thấy cần phải thay
chứ không phải là cái xích như tôi 
tôi vẫn tưởng trong thời hiện
đại hiện đại này đó là cả hai 
đã thống nhất chưa cần tháo máy thay
những gì đã mòn nguyên nhân
của những tiếng rền rền không du dương
đều đều không liên quan đến
cái yên xe chẳng ai coi cho được
trong suốt năm năm năm qua...

Thế giới này thật kỳ lạ
họ tranh cãi nhau khi bị mất mát 
còn tôi thì thấy như cái
chết lịm không từ nào diễn ta và
vì thế tôi lặng im như 
trời xanh tôi cũng chẳng có lòng thù 
hận vì tôi biết có thù
hận cái yên xe của tôi cũng đã
chết lịm và tôi không thể
mở miệng ra bắt đền ai cả vì
tôi chưa có từ nào trong
thế giới hiện đại này giữa thế giới
hiện đại này tôi không cho
những từ ngữ đó vào tâm hồn mình
để đau thêm khi mà loài
người đã tranh cãi với nhau hàng ti
tỷ năm qua về việc phải 
viết bản hiến pháp như thế nào trong 
khi việc cần làm là làm 
sao tôi có quyền thực hiện bản hiến
pháp đó cái quyền mà ti 
tỷ năm qua loài người đã nghĩ ra
thì không ai không ai làm 
không ai làm và không ai làm cả

Tôi hiểu rằng trong thế giới
hiện đại này khi chúng ta chấp nhận
và chịu đựng được sự khổ 
đau thì đó mới là niềm hạnh phúc 
vì khi đó tâm hồn ta
thanh thản như bầu trời lặng im không
không tiếng động nào giật mình
tỉnh giấc...

Xuân Thủy 30.11.2013

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét