TÔI ĐI TÌM
Ngày cuối thu mười ba mười ba
con số ngày thứ mười ba ngày
đất nước cuồn cuộn u buồn tang
tóc dồn dập sóng dồn dập gió
chìm tôi vào dĩ vãng tuổi thơ
tôi trôi qua chiến tranh bom đạn
xé rách mặt người mặt ruộng mặt
đất mặt nước mặt cây mặt trời
mang nỗi đau hoài thai hoà bình
tôi ôm bóng hình mẹ cha ra
đi trong bóng hoàng hôn giải phóng
quân về đêm trên đường làng tôi
Từng chiếc bóng dưới trăng treo đầu
súng cuộc chiến tranh tôi đi qua
dưới bóng trăng đêm tĩnh lăng chiến
tranh ngơi nghỉ tiếng cây xào xạc
nghe tim mình nóng bỏng nghe thời gian
vụn vỡ dưới chân tôi lượm nhặt
tuổi thơ tôi không tính tháng năm
chắp lại hình hài mẹ sinh trong
ký ức rung rinh những bông bầu
bông bí chiều trôi cùng bông lục
bình tím ngát dòng sông trăng xé...
tôi tôi ngồi hát những bài ca
dưới góc vườn những cây chanh cây
ổi nhả từng trang ký ức khói
thuốc mờ một thời yêu mờ mờ
giận mờ mờ hờn hờn thương nhớ
tôi như một kẻ mộng du ngoái
quá khứ trầm lắng trầm lắng buồn
những buồn vui không cách gì đếm
nổi nghe bên tai triền miên tiếng
dế hát đêm sâu thả phiêu diêu
hồn mình về với nơi xưa xa
phía ấy… tôi nhớ rưng rức ánh
mặt trời buổi sớm mai rải hạt
nắng long lanh trong sương sớm lấp
lánh trên dòng Thạch Hãn tôi xâu
lạị đeo vào mình ngụp lặn xuống
sông bóng mẹ tôi in vành trăng
non trên đường làng mùa giáp hạt
nheo nhóc bầy con bóng dáng cha
tạt dấu chấm than xuống luống rau…
xanh xanh nhàu chiếc áo lính xa...
Tôi đi lang thang như kẻ thất
tỉnh tình ngơ ngác ngơ cuối bóng
hoàng hôn tím hoàng hôn mơ màu
ngắt buông dần vào tím tìm đêm
đêm sau chiến tranh kẻ thù nào
ẩn hiện hay trinh nguyên loài người
người vẫn còn lẫn khuất tôi lại
mộng du tìm tìm lại tìm chính
mình tìm trong khắp nơi sống trong
nhục vinh ham muốn tham loài người
có trái tim mang mầm bệnh cuồng
điên quá tải thấp hèn vì đâu vì
đâu gục xuống hư danh nhũng
nhiễu đã quên đã quá khứ tuổi
tên tức tưởi hồn vô danh đang
trôi lơ đãng trên tâm đan những
đám mây đen u ám trời cảnh báo
mưa dông gió bão trong những tâm
tri trí không ai hiểu không ai
hay dân nào hay biết chẳng được
ngồi cùng mâm, ngủ cùng chăn ăn
cùng bát dưới hầm dưới hố dưới
bom rơi đạn lạc dưới bóng rừng
u cũ nay còn trơ tế nguyệt
Tôi tìm lại tôi qua cánh đồng đầy
sóng gió thấy nắng bừng lên ở
phía chân trời sớm mai cảm ơn
đời cho tôi còn giữ niềm tin
dù không ít đớn đau khắc khoải
trong tâm hồn cho lòng còn ấp
ủ những hạt mầm nhân nghĩa nhân
Tôi đợi chờ gặt những mùa vui
trên quê hương vẻ vang vẻ vang
áo giáp áo bào mà không sao
không sao làm được cây kim sợi
chỉ tặng mẹ vá áo năm xưa
Tôi muốn gào muốn thét rú như
kẻ rồi sẽ bị cho là điên là ...
điên... dẫu hình hài tôi người lính
người lính trung thành người anh hùng
đã khuất đã khuất đã khuất rồi
tôi trung thành với ai với ai
người bán máu dân tôi trên từng
thửa ruộng cày nhỏ bé bán trí
cháu con bằng tờ vé số rẻ tiền
ba mươi năm lẻ đáng là bao
bao nhiêu con đường thành phố phận
người cao thấp bằng vẻ áo vàng
sao...
Phan Duy Đức
Vuong Thuy Duy
Xuân Thủy thêm đoạn cuối 13/10/2013
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét