Thứ Ba, 29 tháng 10, 2013

BÁNH CU ĐƠ SẮP HẾT

BÁNH CU ĐƠ SẮP HẾT


tôi ngồi ăn bánh cu đơ, tôi 
ngồi một mình trong bóng tối, một
mình tôi và cái bánh cu đơ.
món quà quê hương đáng lẽ dành
cho ai đó ngoài kia nhưng ai
đó ngoài kia không lắng nghe tôi
vì vậy lời mời thành vô nghĩa
trong bóng tối này ẩm thấp bánh
cu đơ chờ đợi và bị ỉu rồi
cho đến khi tôi ngồi một mình
ăn bánh cu đơ như thể không
muốn ai dành ăn mất phần bánh
cu đơ cái bánh quê hương tôi
quê mùa đến nỗi chẳng ai thèm
gặm nhấm như chẳng ai thèm lắng
nghe tôi tiếng nói kẻ xấu xí
quê mùa không bao giờ khoác chiếc
áo nào chiếc áo vét nào đó
chẳng hạn trong bóng tối này tôi
nhận ra không chỉ có mình tôi
còn môt cái cu đơ bị ỉu...


Xuân Thủy 28.10.2013

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét