Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

VÔ NGÔN

VÔ NGÔN

Tôi thích ngồi thừ mỗi khi một
mình một mình tôi bất động và
ghét tất cả những gì làm tôi 
lay động như một cành lá trước...

cơn sóng thần tôi ngủ trên giấc
trên những tội lỗi đời người không
biết nổi tại sao mà có lẽ 
những ước mơ gạn hỏi đánh mất

tâm hồn đã mục rỗng trong ánh
nhìn vào những món đồ vô hồn
cái máy tính bảng theo suốt cuộc 
du hành thay cho chiếc lồng đèn

xảo biện những ngôn từ bảo vệ
sự tồn tại của những ánh đèn
bất động trong công viên không kể
bất cứ câu chuyện nào về người 

quá cố đang ngồi thư thái trong
công viên Puskin người không quay lại
với những điều đơn giản của tâm 
hồn nhưng không ai nhận ra vì 

mải ngắm những đồ đạc mục rỗng
trong cửa tiệm máy tính và làm
cặp tình nhân tan vỡ vì không 
hiểu tại sao không ôm được xuống 

ngọn sóng thần cao phía kẻ chiến 
thắng là hình ảnh ảo của con 
mắt người đàn ông và lại là
Thiên đường của người đàn bà xa

lạ nhỉ yêu vì chỉ biết đó 
là người đàn ông có tiền... Từ 
đâu thì không biết chỉ biết là
tồn tại... Tội lỗi là cách để tiết

kiệm... Sự sống...trong cơn sóng thần...

Xuân Thủy 09/9/2013

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét