VẪN THƯỜNG THẤY NHƯ THẾ
Những vụ ẩu đả những gì chẳng ai muốn thấy trên con đường đó giữa ai đó cũng có thể là tôi với ai đó hay với chính cha tôi người cha đã rơi vào một cái hố đen ngòm trên đường đời xuôi ngược mãi cho đến khi tôi nhận ra cha tôi đã lún sâu sâu rồi vào trong bóng tối nơi không còn ai tưởng tượng ra nổi ông là người đã từng trên đỉnh núi của một thời mà đó ở đó là một thời gian khó người ta không thể leo lên được lên lưng của người kia ẩu đả trên con đường thời nào cũng là con đường không thay tên đổi họ có thể tôi nhớ được lịch sử tên đường nhưng không thể viết lại cuộc đời của cha tôi cha tôi
nhưng làm tôi nhớ đến những vụ ẩu đả trên con đường vẫn thường thấy như thế khi tôi về nhà về nhà ai đó ở trọ trần gian trần gian nơi ấy người ta vẫn có thể ẩu đả nhau có thể sợ sợ đến nỗi tránh xa có thể dũng cảm nhảy vào can ngăn có thể ... chỉ vì động chạm vào nhau vì hay vì điều gì tôi cũng không muốn biết nhưng tôi nghĩ nếu như ai cũng như thế trong cuộc đời như tôi ngày còn nhỏ bị một nhân viên bảo vệ ăn hiếp rồi tôi khóc bỏ đi, tôi bị bạn đánh tôi cũng quay lưng bỏ đi, ai đó đụng vào xe tôi gãy mất cái đèn thì tôi cũng lặng người đi tiếp vì tôi cũng đã từng làm cho một cô gái sút té xe khi cô ấy lao ra con đường mà tôi đi ngang qua rồi đến khi mà mẹ tôi khi xách tay tôi quay lại thì đã không còn thấy ai nữa đến giờ tôi mới biết như vậy là hiếp đáp trẻ em ai cũng như thế trong cuộc đời thì chiến tranh sẽ không chấm dứt không còn người để sợ hãi hay dũng cảm sống thật mà nhiều người lạ lắm đáng lẽ những con người xung quanh ta phải giúp đỡ lẫn nhau thì ngược lại họ cảm thấy hạnh phúc hơn khi được người khác sống giả dối với mình thay vì sống thật vì một lẽ chân chính nào đó sẽ làm họ tổn thương vì bị xúc phạm họ ghét tôi ngấm ngầm hại đời tôi dù biết tôi và họ cũng chỉ có một cuộc đời để dân hiến cho số phận... tôi nghĩ chuyện này đơn giản lắm nhưng người ta bảo ít có người làm được như tôi... khi ai đó làm bạn đau mà bạn không cần toan tính vẫn đón nhận với tấm lòng rộng mở và sống hạnh phúc như thể chưa ai làm bạn đau cũng giống như bông hoa vẫn xinh đẹp trước mọi bão dông của cuộc đời... chỉ đơn giản một điều là nếu bạn không tiếp tục sống như trước đó mà ngược lại thì dù với bất kỳ lý do nào bạn hay ai khác cũng từ chết đến bị thương và thế giới này sẽ ngày càng lún sâu vào cái hố đen kia... Có lẽ cha tôi cũng đã như vậy vì một lý do nào đó tôi không thể hiểu được mà giờ đây tôi không thể kéo ông lên và ôm ông vào lòng ... có lẽ tôi chỉ được ông ẵm trên tay và bà, mẹ tôi nựng tôi vào mà khi tôi chưa biết thế nào là ánh sáng hay bóng tối trong cuộc đời này mà thôi...
Xuân Thủy 9/9/2013
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét