Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2013

SỢ HÃI

SỢ HÃI

sợ hãi đi qua em
kinh hoàng làm em hoảng
sợ trước nhát dao tử
mạng lạnh ngắt nơi em
đến để học yêu thương
học yêu người tạo hạnh
phúc em úp mặt chạy
trước nhát dao người anh
người anh trai và người
người cũng sợ sợ hãi
cũng như em hạnh phúc
sợ hãi chạy trốn thay
vì đuổi theo không còn
là anh trai em mà
là gì anh trai em
chắc cũng đang sợ và
tự hỏi mình sát nhân
thì mình vẫn là một
con người con người sao
không có công bằng công
bằng cho em cho nỗi
sợ hãi trong em tại
sao em chỉ mình em
phải chịu đựng nỗi sợ
hãi hay bất công hay
gì gì đi nữa giờ
đây trước cổng trường em
các bạn em thế giới
này cùng đang sợ hãi
sợ hãi như em mặc
cho cái gì đó đã
từng làm em sợ hãi
trước nhát dao đầu tiên
trước nhát dao thứ hai
vào con người con người
cho đến khi nỗi sợ
hãi trong em bật khóc
và biết chạy đi chạy
đi trước khi sự yếu
đuối quay trở lại trở
lại làm cho em sợ...

(hình như tại đây chính
tại đây cách đây nhiều
tháng trước một vụ uy
hiếp các trẻ em trong
trường mẫu giáo đã xảy
ra và giờ đây một
thanh niên chém liền hai
nhát vào cổ của hai
phụ huynh ngồi chờ đón
em trước cổng trường em.)

28.8.2013 Xuân Thủy

HIỆN SINH

HIỆN SINH

Cuộc đời này ta nên
khóc hay nên cười hay
nên hạnh phúc hay nên
đau khổ đâu là sự
thật đâu là giả hiện
sinh ta và hiện sinh
người nỗi đau mà không
được khóc không khóc được
niềm vui mà không cười
được không được cười…
Ta bàng quang ta mệt
mệt ta bàng quang người
ta bàng quang đời mệt…
hay chỉ là con chim
con chim nó hót véo
von véo von nghe hay
hay mà không biết chi…
cái chi chi chành chành
cái chết của con chim
của con thiên nga thật
thà vô nghĩa mấy ngàn
thế kỷ rồi chăng… rồi…

Xuân Thủy 25.8.2013

BỖNG THẤY MÌNH CÓ LỖI

BỖNG THẤY MÌNH CÓ LỖI

Trong tận trong giấc mơ ngày ngủ sớm
bỗng bóng bạn xưa mùa xuân đen láy
tiếng chuông điện thoại đổ dồn trong óc
giữa giấc đêm còn chưa biết là ai
bạn có về xe đi về phía đất Mũi
khi tỉnh hẳn định thần đã quên về
về đâu mất rồi ừ tôi đi đây
ra bến xe đón chuyến đò nơi đường
gì khi tỉnh hẳn định thần cũng quên
bạn ra đi ... mình tới rồi ... mà xe
đi mất tiêu rùi bạn cứ tới đây
là đón được chuyến đò qua mình
đợi bạn ... đợi bạn phía trước... rồi không
hiểu được sao mình có thể trả lời
như thế được như thế không biết nữa
những ý nghĩ dập dồn trong ký ức
chúng dẫm đạp lên nhau chẳng thành thơ
nỗi nhớ trào lên cố định thần trong
cơn hỗn chiến của những ngôn từ vô
nghĩa đôi mắt huyền hàng mi đen láy
mái tóc thề nghiêng dáng hình tử tế
bạn hiện về mà mình tên còn không
nhớ có lẽ vì những ngày qua chúng
ta chỉ là người dưng và nước lã
người bạn phổ thông một thời buồn trong
mình cũng chẳng biết nhau chẳng biết nhau
trong gia cảnh bạn và tôi không biết
có lẽ chúng mình sẽ chẳng hiểu gì
nhau nếu sống cùng nhau trên thế giới
rồi vô tình gặp bạn trong khách sạn sang
trọng là duyên ư mình cũng chẳng còn
quan tâm nữa giữa cõi người vô tâm
lắm với mình không kể lại chỉ biết
email của bạn...trong vài phút giây ngắn
không nán lại đợi vì nghỉ cõi đời
giờ đây cho ai tin ai nữa được
ngay cả kẻ thân trong một gia đình...
điện thoại reo rồi bỗng bạn mời đi
đám cưới bạn kể chồng bạn là một
giáo viên được học bổng đi Mỹ học...
có lẽ lúc đó mình buồn chứ tủi
mình mời đám bạn còn sót lại cùng đi
chúng lại bảo không có thiệp cưới thì
không đi mình lại thui thủi một mình
quên đi tất cả giờ thì giấc mơ
làm mình nhớ được tên của bạn rồi
Phạm Thị Tường Vy ... cơn đau loài người
làm những gì mình cố viết để hay cũng
thành ra lố bịch... lố bịch lắm...khiến
kẻ đọc cũng phát điên... thôi thì mình
nhớ ra bạn rồi, giờ bạn thế nào
mình cũng không biết được mà mình
trước giờ cũng chẳng lo toan được cho
cho ai cho cả chính mình cứ sống buồn
tịch mãi vậy thôi trong một hồn kia
nhỏ bé chẳng hứng được chút giọt sương
buổi sớm nay tỉnh giấc... ừm vui nhé
mình thì chỉ có mỗi vậy... ừm vui nhé
đã không còn những sức lực ước mơ
nay bạn lại gọi cho mình trong mơ
có chuyện gì hay chỉ mình nghĩ vậy
mình lục lại số điện thoại bạn mình
đã xóa mất rồi thời chúng mình không
còn lại ai bên nhau có gặp lại
cũng chẳng còn tin nhau nữa lại nghĩ
là làm phiên chuyện gì đây bỗng thấy
bỗng thấy mình có lỗi trong giấc mơ
không đợi bạn cùng đi chuyến xe về
Đất Mũi...

Xuân Thủy 25.8.2013

ĐẾM NGƯỢC THỜI GIAN

ĐẾM NGƯỢC THỜI GIAN
đếm từng phút từng giây không sẽ
đến mà trở về trở về trong
từng phút từng giây tôi đã bỏ
quên từng gì đó đã từng sẽ

đến bên tôi ngồi bên tôi đã
có bao nhiêu lần yêu thương là
thật sự trong số lần tôi đếm
ngược dòng trôi tôi nhìn em thèm

thuồng trong máu dòng máu nóng tro
cho đến một ngày tôi nhìn ai
nhìn ai đó tim tôi không còn
thổn thức thổn thức dại khờ qua

đóa hoa hồng vàng hay màu áo
hay đóa hoa màu vàng ly biệt
dại khờ sao không là màu đỏ
màu máu nóng trong tôi dại khờ

đi tìm em qua cái tên còn
lại với biết đâu là tình yêu
tình yêu thật sự màu vàng hay
màu đỏ hay cả hai giờ đây

đếm ngược liệu ích gì dù có
bao nhiêu từng phút từng giây nữa
dòng máu kia đã nguội cả rồi
nhìn ai kia đã lạnh màu không

không chẳng còn tình yêu gì cả
cả những thổn thức những hồn thơ
em đang hát trong anh thật sự
là những ngày qua vô nghĩa quá

mà ta bước bước về phía trước
với những lời nói ra nói vào
của người đời kia ư như những
sợt dây gai tiếp tục như những

phút những giây sẽ sẽ xé nát
mảnh đời còn lại kia khi mà
dại khờ kia mới là tình yêu
tình yêu thật sự chẳng cần đi

đâu về đâu chẳng cần hoa vàng
hay hoa đỏ chẳng cần tiếng ai
kia ta yêu em và thế là
từng phút từng giây ta sống lặng

hiên nhà rồi sẽ có ai kia gõ
cửa chào như tiếng thời gian ngắt
lời hoa nhỏ hoang dại trước hiên
nhà ngôi nhà có thể ngày mai

mới đến được từng phút từng giây...
như tiếng thở con tim ta đập
lại nhẹ nhàng hơn ngàn vạn lời
cay đắng cay cay đắng quá ai ...

Xuân Thủy 27.8.2013

SÁNG YÊU ĐỜI BÊN BIỂN

SÁNG YÊU ĐỜI BÊN BIỂN

anh nằm trên bờ bình yên nghe
mắt nhắm hiền vô ngại cõi thu
về đây gió bỗng hờn ghen hát
vô tình hay cố ý hôn môi mềm

em à em anh chỉ vô tích sự
suốt đời này có giúp được gì
ai trả lại chi những tháng ngày
tháng ngày anh thức giấc vô tình

đừng hy vọng làm chi thôi em
kẻ như anh suốt ngày ca cẩm
cẩm ca bài ca yêu trong tỉnh
thức nụ hôn nồng gió lộng biển

ca thôi ca thôi chẳng có gì
chẳng có gì hơn manh áo đi
đi xin miếng cơm địu nhặt vô
thường ngẩn ngơ nghĩ đươc người yêu...

Xuân Thủy 29.8.2013

NHẬU

NHẬU
Người ta đi nhậu tẹt ga
cả giấc sáng cả giấc trưa giấc chiều
người ta thường hay nhậu ấy
ở những nơi ra tiền ra tiền như nước
như bến cảng nơi hàng chất
chất đống đống chuyển chuyển chảy chảy chảy
như nước chỗ đó nếu không
nhậu không có văn hóa ăn uống chỉnh
tề mang bản sắc dân tộc
thì làm sao share được tiền nào ra
tiền nấy sao công bằng được
nói thẳng ra rồi lại ghen ăn tức
ở vậy sao mà không phải
phải say ấy chớ nà ấy chớ nè
ấy bài toán ấy không khéo không xong
không xong à nha sứt đầu
mẻ trán như chơi rồi bao vụ án
nhưng thôi nói ra làm gì
uống đi uống cơ quan điều tra nó
cũng phải mết cũng phải mệt
chớ báo chí nó rảnh sao mà bàn
thế là xong nó cũng phải
nhậu như anh em mình thế là xong
có giết người trên báo nghe
ghê chứ xong rồi báo cũng phải bỏ
cũng phải xếp vào vì chét
là hét nhẹ người bao kẻ khốn cùng
thôi nhậu đi sáng chưa xong
trưa chưa xong chiều chưa xong anh em
mình nhậu tiếp nhậu tiếp đến
khi nào công bằng công bằng mới thôi
tình nghĩa anh em vui là
chính nào cụng cụng nào rồi về ngủ...

(sáng mai tỉnh dậy cười khóc
thì vẫn là buổi sáng buổi sáng đến
trưa rồi lại ngày qua ngày
qua đừng manh động được ít được nhiều
cũng say cũng lưng cũng cạn
chén chia phôi... ha ha ha đi nhậu đi
khác nào đánh nhau ván cờ
thua thì phải chịu thua làm ván khác...
không biết mình sao thua sao
thắng... )

XT. 29.8.2013

Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2013

Nhớ Phá Tam Giang

Nhớ Phá Tam Giang

Ly trà sáng chớm lạnh vì mưa
ngắm người qua chẳng ai ngắm mình
chẳng có em ly trà sáng nay
đâu rồi đâu rồi ly trà mùa

dông bão chúng mình chìm trong bão
ngắm nhìn nhau cái tình người muôn
năm cũ muôn thưở trước đất lở
trời mây đắm mặt hồ gương ngắm

mặt người qua tờ báo sáng đón
cơn bão đầu tiên như chúng mình
thưở trước ngày nắng không báo hiệu
cơn bão sớm chớm lạnh nụ cười

em có còn nhớ Phá Tam Giang
cửa Đại đất lở trời long trong
mắt ai cửa Tư Hiền chớm lạnh
ngắt hớp trà vô vị cay đắng

trời... đâu rồi đâu rồi ly trà...

XT-NĐB 20.6.2013