TRÁI ĐẤT
Em đừng uống nhé cũng đừng say
Ly rượu nồng cuối cùng cũng
Cạn chỉ tình yêu chúng mình dăng mãi
Như được thấy loài người trên...
XT 8.6.2013
Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2013
LÀ EM
LÀ EM
Chờ em không hiểu nữa
Một người từ đâu đến
Đến tận giây vừa qua
Cũng chưa lần biết mặt
Và em có thể cũng ...
XT 8.6.2013
Chờ em không hiểu nữa
Một người từ đâu đến
Đến tận giây vừa qua
Cũng chưa lần biết mặt
Và em có thể cũng ...
XT 8.6.2013
Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013
ÂM THANH TÌM VỀ
ÂM THANH TÌM VỀ
Đứa trẻ trong bụng mẹ
lắng nghe tiếng đời vang
hết thảy trong nước trong
khi ra đời một khúc
quanh một biến cố làm
tắt vụt thứ duy nhất
làm sự tò mò vỡ òa
chín tháng mười ngày tối...
muôn sắc sáng trong chìm
ngập đất nước tôi đồng
chua sương muối nào đâu
phố xá đẹp thanh tao
là tiếng rao người xa
xứ quê mùa đâu dám
mặc còm lê ... đất nước
tôi là tiếng gà sương
lạnh vùng núi cao người
dân tộc bám đất bám
rừng ... đất nước tôi là
tiếng đàn bầu giữa trời ...
Xuân Thủy 06/6/2013
Đứa trẻ trong bụng mẹ
lắng nghe tiếng đời vang
hết thảy trong nước trong
khi ra đời một khúc
quanh một biến cố làm
tắt vụt thứ duy nhất
làm sự tò mò vỡ òa
chín tháng mười ngày tối...
muôn sắc sáng trong chìm
ngập đất nước tôi đồng
chua sương muối nào đâu
phố xá đẹp thanh tao
là tiếng rao người xa
xứ quê mùa đâu dám
mặc còm lê ... đất nước
tôi là tiếng gà sương
lạnh vùng núi cao người
dân tộc bám đất bám
rừng ... đất nước tôi là
tiếng đàn bầu giữa trời ...
Xuân Thủy 06/6/2013
NGƯỜI TÔI YÊU CÓ YÊU TÔI KHÔNG?
NGƯỜI TÔI YÊU CÓ YÊU TÔI KHÔNG?
Ngày rất vui và nắng rất hiền
dẫu bão dông mà sóng rất yên
ngày rửa chén ăn cơm nhẹ lòng
pha ly nước táo dâu lòng mát
bao điệu buồn tan nhịp vui mới
ta hóa điên hát ca suốt phố
làm việc mình bao giờ cũng say
nghé vai vào giúp chút đời cay
ai trách thì ta hóa điên rồi
nhưng thương yêu lúc nào cũng thế
không giận gờm ghét bỏ gia đình
người tôi yêu có yêu tôi không?
Xuân Thủy 07.6.2013
Ngày rất vui và nắng rất hiền
dẫu bão dông mà sóng rất yên
ngày rửa chén ăn cơm nhẹ lòng
pha ly nước táo dâu lòng mát
bao điệu buồn tan nhịp vui mới
ta hóa điên hát ca suốt phố
làm việc mình bao giờ cũng say
nghé vai vào giúp chút đời cay
ai trách thì ta hóa điên rồi
nhưng thương yêu lúc nào cũng thế
không giận gờm ghét bỏ gia đình
người tôi yêu có yêu tôi không?
Xuân Thủy 07.6.2013
ĐƯỜNG XA ĐẾN ĐỈNH MÙ SƯƠNG
ĐƯỜNG XA ĐẾN ĐỈNH MÙ SƯƠNG
Lên Langbia nhớ đỉnh Bạch Mã nhớ
Mười Sáu cây số chúng mình lỡ
Hẹn vì lần đó những người công
Nhân đang sửa con đường bộ hành
Mà chúng mình mơ sẽ chinh phục
Bằng đôi chân trần ròng rã có
Thể rệu rã vì mệt nhưng chúng
Mình sẽ cười rộn rã vì điên
Xa em trong mây ảnh đỉnh Langbia
Lên Langbia nhớ đỉnh Bạch Mã nhớ
Mười Sáu cây số chúng mình lỡ
Hẹn vì lần đó những người công
Nhân đang sửa con đường bộ hành
Mà chúng mình mơ sẽ chinh phục
Bằng đôi chân trần ròng rã có
Thể rệu rã vì mệt nhưng chúng
Mình sẽ cười rộn rã vì điên
Xa em trong mây ảnh đỉnh Langbia
phập phù ghế tựa cái xe zíp
Nhông nhênh đường quanh không kịp
chớp ánh mắt hiền em anh tưởng
Mơ khách đường xa khách đường xa
mờ sương không lạnh mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà
Langbia chớp nhoáng cứa vết sương mờ
Bạch Mã ơi sao không đường ta
Chúng ta giờ cách xa xa thêm
Chút nữa Bạch Mã ơi Langbia bảy
cây số không vui bằng mười sáu...
Nhông nhênh đường quanh không kịp
chớp ánh mắt hiền em anh tưởng
Mơ khách đường xa khách đường xa
mờ sương không lạnh mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà
Langbia chớp nhoáng cứa vết sương mờ
Bạch Mã ơi sao không đường ta
Chúng ta giờ cách xa xa thêm
Chút nữa Bạch Mã ơi Langbia bảy
cây số không vui bằng mười sáu...
XT 06.6.2013
KẸT XE
KẸT XE
Tiếng còi xe hơi và xe máy
chúng nghĩ về nhau còi xe hơi
inh ỏi cái xe máy hoảng hốt
chết máy trên đường mưa tháng sáu
Xe máy nghĩ xe hơi to hay
dành đường xe hơi nghĩ xe máy
nhỏ hay lấn đường chúng nghĩ về
nhau không dứt như là yêu nhau
Về những gì tiêu cực nhất có
có thể có như xe máy ít
hiểu biết về luật hơn còn xe
hơi làm kẹt xe thế là chúng
Làm chật khối óc nhỏ bé của
con người nhỏ bé trong tiếng cãi
vã vồn vã của đống sắt thép
đưa ai về một nụ cười đơn
Độc nơi cánh cửa đang chờ đợi...
XT 03.6.2013
Tiếng còi xe hơi và xe máy
chúng nghĩ về nhau còi xe hơi
inh ỏi cái xe máy hoảng hốt
chết máy trên đường mưa tháng sáu
Xe máy nghĩ xe hơi to hay
dành đường xe hơi nghĩ xe máy
nhỏ hay lấn đường chúng nghĩ về
nhau không dứt như là yêu nhau
Về những gì tiêu cực nhất có
có thể có như xe máy ít
hiểu biết về luật hơn còn xe
hơi làm kẹt xe thế là chúng
Làm chật khối óc nhỏ bé của
con người nhỏ bé trong tiếng cãi
vã vồn vã của đống sắt thép
đưa ai về một nụ cười đơn
Độc nơi cánh cửa đang chờ đợi...
XT 03.6.2013
Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013
ĐỨA TRẺ XA MẸ
ĐỨA TRẺ XA MẸ
Đứa trẻ xa mẹ lâu
rồi đứa trẻ gặp lại
mẹ nó không biết thế
nào là mừng vui là
đứa trẻ xa mẹ nó
đã sống là đứa trẻ
hay sao mọi người vẫn
thế gọi nó là đứa trẻ
nó biết thế khi nghe
mọi người gọi nó thế
còn nó nghĩ gì đâu là
mẹ là cha nó ăn
nó ngủ nó chơi trên
đất này trên cát này
nó khóc khi đau và
cười khi ai đó chơi
cùng đến một ngày kia
ai đó chở nó đi
gặp một người gọi nó
là con bằng một cái
tên bây giờ mới biết
chứ từ trước tới giờ
có biết gì đâu nó
không biết nó là đứa
trẻ không biết nó xa
mẹ cha tháng ngày kia
nó không biết là đã
mất ngày mẹ nó lo cho
nó viết lại từng môn
học để nhắc nó đến
lớp mỗi ngày như thể
nó mới vào lớp một
mà thực ra nó mới
vừa đậu đại học nó
không vui mà lại khóc
một mình nó biết vậy
thôi chứ không ai biết
kể cả cô gái nó yêu
cho đến ngày nó tưởng
tượng cơn đau không phải
của nó mà của mẹ
cha nó như thế nào
không ai có thể cho
nó biết kể cả mẹ
cha nó cho đến ngày
nó tưởng tượng ra cơn
đau của nó chỉ là
trong cái ao tù của
dòng suối kiệt không trôi
được ra biển lớn... những
đứa trẻ ngày ngày trôi
ra đời và nó cũng
chỉ là một đứa trẻ
không gia đình tan nát
vì hòa bình chiến tranh
những tội ác không tên
không có tòa án và
nó chỉ là một con
người...
Xuân Thủy 2/6/2013
Đứa trẻ xa mẹ lâu
rồi đứa trẻ gặp lại
mẹ nó không biết thế
nào là mừng vui là
đứa trẻ xa mẹ nó
đã sống là đứa trẻ
hay sao mọi người vẫn
thế gọi nó là đứa trẻ
nó biết thế khi nghe
mọi người gọi nó thế
còn nó nghĩ gì đâu là
mẹ là cha nó ăn
nó ngủ nó chơi trên
đất này trên cát này
nó khóc khi đau và
cười khi ai đó chơi
cùng đến một ngày kia
ai đó chở nó đi
gặp một người gọi nó
là con bằng một cái
tên bây giờ mới biết
chứ từ trước tới giờ
có biết gì đâu nó
không biết nó là đứa
trẻ không biết nó xa
mẹ cha tháng ngày kia
nó không biết là đã
mất ngày mẹ nó lo cho
nó viết lại từng môn
học để nhắc nó đến
lớp mỗi ngày như thể
nó mới vào lớp một
mà thực ra nó mới
vừa đậu đại học nó
không vui mà lại khóc
một mình nó biết vậy
thôi chứ không ai biết
kể cả cô gái nó yêu
cho đến ngày nó tưởng
tượng cơn đau không phải
của nó mà của mẹ
cha nó như thế nào
không ai có thể cho
nó biết kể cả mẹ
cha nó cho đến ngày
nó tưởng tượng ra cơn
đau của nó chỉ là
trong cái ao tù của
dòng suối kiệt không trôi
được ra biển lớn... những
đứa trẻ ngày ngày trôi
ra đời và nó cũng
chỉ là một đứa trẻ
không gia đình tan nát
vì hòa bình chiến tranh
những tội ác không tên
không có tòa án và
nó chỉ là một con
người...
Xuân Thủy 2/6/2013
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)