Thứ Ba, 27 tháng 5, 2014

THÀNH PHỐ


THÀNH PHỐ

Thành phố là gì hỡi ôi thành phố 
thành phố băm nát trái tim mọi người 
nơi không có tâm hồn một gia đình 
nào cả sau cuộc chiến tan thương nát 
tan mái nhà xiêu vốn đã vẹo vọt 
tan phai trước gió cơn gió phai tình ...

để được gì sao đứa trẻ sinh ra 
trong bệnh viện bây giờ mới hỏi nó hỏi 
cha nó đâu sao mà nó thế này 
dị hình dị tướng dị tương lai trời 
người chẳng ra người thú chẳng ra thú 
tâm hồn què cụt trái tim nhàu nhàu 
nát nát cả tan thương bạn bè nó 
bạn bè nó đâu hết cả rồi nó chỉ 
chỉ còn lại lương tri của tạo hóa 
tạo ra ẩn sâu trong từng tế bào 
không có ngôn ngữ chỉ có màu sắc 
màu vàng màu đỏ màu của loài người 
nhưng loài người không hiểu được nữa 
những đứa bạn nó lợi dụng lương tri 
trong nó cho lợi ích của mình rồi 
bỏ nó lại bên vệ đường đi đường 
nào giờ đây nó lại quay về đường 
nó đã đến vì đó là ước mơ 
nơi nó không bị chà đạp xa lánh 
và nếu có ai đó lại cần nó 
nó lại tiếp tục rồi lại quay về 
cứ thế đi đến đâu đó rồi lại 
ngừng lại rồi nó lại quay về... 

chẳng bao giờ chẳng bao giờ nó tới 
nó tới được đích ước mơ loài người 
và chẳng bao giờ nó tới được đích 
ước mơ của chính nó chính nó nữa 

nhưng nó hiểu và chẳng chút oán hờn 
bạn nó từ quê lên tỉnh ăn cắp 
ăn trộm để được đi học lừa tiền 
quà của nó bà cho thì cũng có 
có gì đâu có gì đâu đáng trách... 

Thành phố nơi này nó được sinh ra 
không còn bom rơi đạn lạc của những 
giống loài sẽ dạy nó trở nên giàu 
bằng cách đi xâm lăng như tổ tiên 
tổ tiên của chúng hàng bao thế kỷ 
dạy nó biết thế nào là sung sướng 
trên thân xác đồng loại yếu hèn hơn 
như nó chẳng hạn kẻ gày gò yếu 
yếu đuối thui chột tâm hồn sau những 
mất mát bi thương chỉ để nó được 
sinh ra trên mảnh đất tổ tiên tổ 
tông ông bà cha mẹ như con sông 
có nguồn có cội có bao giờ đi 
cướp bóc của đồng loại bao giờ giống 
nòi này giống loài này lương tri không? 

Thành phố là gì hỡi ôi thành phố 
thành phố băm nát trái tim mọi người 
nơi con người thành cái máy thành con 
ốc chiếc bù long đinh tán đâu tình 
đâu những gia đình yêu thương yêu thương 
không đổ đầy được ly cà phê sáng... 
Một buổi sáng nay hay sáng nào năm... 

Đó biết hy sinh cho kẻ khác mới 
là yêu chứ không phải nghe giặc kêu 
về để hưởng sướng sung mỗi ngày trong 
tường hoang đổ lệ tiếng cười dục vọng 
nhưng đâu là tình người khi loài vật 
ứng xử chuyện trò theo lối tự nhiên 
không nghĩ... và nó cũng chẳng được 
dạy để nghĩ suy gì cho ai ngoài 
nó cả, nó thấy hai bà lão lết 
trên đường đi về đâu đó mà nó 
nghĩ nó sẽ nói láo với ai đó 
hay nó đang nhìn láo hay những con 
buôn tiền đã biến người thành cỏ rác 
mà lương tri vừa đứng lên đã bị 
quật ngã rồi như những cơn bão buộc 
khúc ruột đau đau mãi không thể nào 
có cách nào hơn là chịu đựng thôi 
như những người nông dân nghèo nổi dậy 
vừa xong mà những người nông dân thô 
sơ thô sơ ấy đâu thể nào hiện 
đại nổi đâu vì những nền tảng đã 
bị bom bỏ xuống sâu dưới những mồ 
chôn sự sống người nông dân bao đời 
khổ đau vừa xong cách mạng tháng Tám 
năm nào năm nao chúng có quyền gì 
buộc ta phải đến với chúng phân chia 
phân chia miếng bánh làm như chúng mời 
người nông dân người nông dân hiền lành 
chất phác bao đời vì cháu vì con 
cũng buộc mình chui qua đũng quần chúng 
vậy mà chúng vẫn chẳng để người nông 
dân được bình yên trên ruộng đồng của 
chính họ nơi không còn những kẻ Cai 
kẻ Tổng không còn địa chủ với con ở 
trở thành đĩ điếm trong nhà chúng nếu 
không phải chịu chôn sống chôn sống thôi 
Chúng lại dùng bom dùng cỗ máy và 
biến con người thành kẻ sát nhân đồng 
loại chỉ khác là khác mảnh đất được 
được sinh ra để rồi chúng lại đớn 
hèn đòi hiệp định này hiệp định kia 
Ư? một chữ thôi một dấu hỏi đứa 
bé sinh ra cũng biết phải trái nào 
phân minh phân minh phân minh ấy chứ 

Bao máu xương để đổi lấy hòa bình 
vậy mà cha ông vẫn cố dựng xây 
từng ngày từng ngày qua cho hôm này 
cho ngày mai dù những vết thương chưa 
chưa kịp lành trong khi chúng đầu hàng 
chúng vẫn ngoái nhìn thù vặt ghét dai 
chúng có bao đời nào từ bỏ dùng 
những gì chúng cướp được trên đường làm 
đế quốc thuộc địa từ Châu Âu đến 
Châu Mỹ đến Châu Phi từ phương Bắc 
đến phương Nam để xây dựng những nguy 
nga và tráng lệ những mà chúng gọi 
là văn minh để tiếp tục đè lên 

những vết thương những vết thương chưa lành 
không cướp được trắng trợn chúng lợi dụng 
chính sách mở cửa để tuồn vào bao 
thuốc độc rồi quay ngang nói với thế 
giới ta là kém văn minh sinh ra bao 
bệnh tật cho loài người không như nơi 
văn minh như chúng... chúng có đủ cả 
bao la những thủ đoạn của người mạnh 
trước kẻ yếu trước những vết thương đau... 
để nuôi dưỡng chính cái văn minh chúng 
tạo nhờ tổ tiên cướp bóc nhục hình 
mà ra... 






Xuân Thủy 25.5.2014

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét