EM CÒN NHỚ CON ĐƯỜNG NÀY
Em còn nhớ con đường này ta đã
đi qua đi qua em ánh mắt tròn
anh ngờ nghệch quá bước dốc đồi thông
anh ánh mắt nhìn xa khơi bờ xa
mà chân bước cứ bước về khứ ẩn
dưới làn sương dăng lối núi xa xa
để mình em trông đợi chờ anh trở
ánh mắt nhìn đăm đăm không nói anh
anh thế cứ thế nhìn em làm sao
em ánh mắt tròn màu nhung nằng nặng
bóng dáng anh hao gầy một thưở hàng
Tùng thẳng tắp vươn cao anh sao lẫn
trên con đường vắng em chỉ sợ anh
lẫn vào hàng cây thẳng tắp vươn cao
em không sợ anh lẫn trong đám đông
xa lạ nhưng em không thể dõi tìm
mây trên đỉnh núi chỉ có lá thông
reo làm em cô đơn đến nỗi không
phân biệt đâu là thông đâu là Tùng
cây Tùng của đời em màu nhớ nằng
nặng giọt rưng rưng màu tính người đàn
bà người đàn bà không thể đi bộ
một mình ngay cả dưới nắng xuân thì
nhưng chỉ có thể yêu anh mà thôi
vậy mà anh đã bỏ em lại một
một mình em lâu đến thế...đến thế...
Xuân Thủy 25/1/2014
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét