CÔ GÁI ĐIẾM
Có những ngày đi ngang qua
cô ngồi phệt bưng bát cơm khi trời
lạnh cô co ro đôi chân
trần cô vẫn đứng những khi ốm cô
ngồi khép mắt nhìn xa chờ
ai qua trời khuya lắm cô cầm dù
chân búng bẩy mong khách đợi
Hôm khách đông đường vắng lặng vẫn
thấy cô đợi người quen rồi
một hôm lúc xuân về cô
gom lá đốt lửa hồng buồn
chút thôi đời cô vậy hơn đau khổ.
(Xuân Thủy 2008)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét