Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

Nhìn

Nhìn nhìn nhìn và nhìn
Vào đôi mắt ai đó
Một câu hỏi hay không
Làm gì có câu hỏi 
Nào nào đâu vì ai
Mà chả có câu chuyện
Của riêng ai Cần gì
Biết Cần gì một câu
Hỏi về cuốn tiểu thuyết
Chưa ai đặt bút viết
Và cuốn tiểu thuyết trên
Giá sách của một nhà
Sách lẫn lộn trong mớ
Hổ lốn đời thường tiếng
Anh phong thủy học làm
Giàu học nấu ăn một
Món ăn tinh thần từ
Từ thấm dần vào trong
Tim sau khi mớ hỗn
Độn kia được bán hết...
Nhà sách vẫn chưa đóng...
Được sự Trang trọng tâm
Hồn tôi vỡ nát không
Như những gì tôi muốn...

XT 20.9.2013

NHỮNG VÌ SAO

Sinh lão bệnh tử vô thường quá 
Những ngày cơ cực đã qua rồi
Còn lại đây những vòng tay ấm
Quên người sao được ngay cả không

Bầu trời kia loài người dưới này
Cả trời không một bầu thinh lặng
Chỉ lắng nghe những lời than vọng
Những hành tinh bão ở trong lòng

NHỮNG VÌ SAO

XT 20.9.2013

AI

AI

Nếu là đếm là đếm sẽ bao nhiêu
Bao nhiêu bên này bên kia
Bên kia nữa là đau là vết thương
lành lặn sau những đụng chạm
những đổ vỡ những tiếng nổ dây gai
chiến tranh hay hòa bình đâu
phân biệt được những người chính nghĩa
hy sinh thân lìa xác thân
gia đình tan tác chia đàn xẻ nghé
chỉ đếm người chết đâu đếm
người trở về người chia tay tổ quốc
hòa bình hay chiến tranh thêm
những nụ cười ảo ảnh tiếng khóc thực
ra nhưng chẳng ai nghe thấy
vì còn đang cười trong ánh sáng mới
nhưng lúc trở về giấc ngủ
ngủ mê sảng ngủ vùi cho quên đi
để còn mai đã quen cười
như quen chiến đấu rừng thiêng nước độc
vì phải đứng lên như phải
cười cho quen ngày hòa bình đã ký
Nếu là đếm là đếm sẽ bao nhiêu
Bao nhiêu bên này bên kia
Bên kia nữa ai còn giọt nước mắt...

Xuân Thủy 24.9/2013

ĐÁM ĐÔNG

ĐÁM ĐÔNG

Ở giữa đám đông đám đông này
Không hẳn ngu si không hẳn là
Thông minh ở giữa đó ở giữa
Đám đông trước thềm nhà thi đấu

Một nhà thi đấu của một kiến 
Trúc sư trẻ với những cột những 
Trụ to và dàn mái không gian 
Đồ sộ nhưng không có đường đi

Cho những đám đông đám đông thành
hàng thành hàng vào nhà thi đấu
Vì ở đó phía đầu vào nhà thi
Đấu không thể giao tiếp được với

Đám đông phía cuối bằng ngôn ngữ
Dù đám đông đám đông nào cũng
Đi về một phía phía nào đó
Mọi người muốn gặp nhau trong đó...
VIẾT TIẾP CHUYỆN ĐÁM ĐÔNG

... đằng sau cánh mở ra bập vào
Không theo ý muốn của ai của ai
...
Ừm chắc chỉ thế ai cũng hiểu
Nhưng không ai làm gì trong khi 

Người kiến trúc sư đang xây những
Ngôi nhà cao cao cao mãi cao
Mãi quanh đây quanh đây đâu đó...
Xuân Thủy 24/9/2013

CHÂN DUNG MỘT CON NGƯỜI

CHÂN DUNG MỘT CON NGƯỜI

Giữa trưa nay, một người thợ hàn
Ngồi giữa trưa một buổi trưa như
Có thể là những buổi trưa khác
Hôm nay tôi thấy người thợ hàn

Anh ngồi đó một quá nhỏ một
Cái ghế duy nhất cho bà chủ
Lúc mỏi chân Anh ngồi lặng thinh
Ở đó chân dung một con người 

Cúi mặt ừ cái cúi mặt có
Gì đó như một vị thiền sư
Không nhìn gì vào cuộc đời này
Vô thức từng muỗng từng từng

Muỗng từ từ tốn cả những muỗng
Bơ bám trên thành một cái ly...dù chưa hết bơ tới đáy ly...
Nhẹ nhàng làm nổi bật hàng ria
Đậm chất một người đàn ông một
Người có hàng ria thẳng thắn bình
Thường với cái mũi to bản nếu
Nhìn nghiêng tưởng là tưởng là đang
Hất lên mà cái hất lên rõ 
Nét cái mũ chụp xuống cái kính đen
Đen nghỉ ngơi dưới nắng trưa trưa
Nay mà cái cách Anh ăn mới 
Là đáng chú ý đó không không
Là của một người vừa ăn bữa
Xong cái ăn thòm thèm chắc nịch 
Như thể Anh biết rõ từng chất 
Sẽ đến đâu trong từng bắp thịt 
Đen chẳng ra đen trắng chẳng ra
Trắng có thể là diêm dúa thôi...

Tôi đoán mò Anh đang để dành
Cho ai đó được ăn bữa trưa
Như trưa nay hay trưa một thời
Nào đó không ngó qua gánh hàng

Tôi đang ăn bữa trưa và vẽ...

Xuân Thủy 24/9/2013

Thứ Tư, 18 tháng 9, 2013

BÓNG CHỢ

BÓNG CHỢ

Anh đi bỏ mặc con đường
Bờ xa cỏ dại vô thường vương bay
Nhưng tình kia đẹp lắm thay
Sao anh chẳng nhận vui ngày tháng qua
Lòng Anh yêu đã mặt ngoài
Thoáng lo ngày tháng nghe Hoài canh đưa
Anh đây sao dám buộc mơ
Đêm qua để sáng ngày vương sự đời
Ừ thì mỗi lúc bên cơ
Ta như đã được ngàn mơ núi đồi
Xa nhau lo phận cuộc đời
Em yên Anh vẫn mừng thơi mối vò
Chân núi còn chiều bóng chợ
Người qua kẻ lại làm nhòe Hương em

Xuân Thủy 17/9/2013

BÀN VỀ SỰ ĐÚNG?

BÀN VỀ SỰ ĐÚNG? (phần 1)

sự đúng nếu không được đặt đúng vị trí thì sẽ bị cho là làm khó...

Ví dụ như thế này nhé:

Một nhà xuất bản bây giờ xuất thân từ nhà nước tức là có miếng ăn đều đều ngay cả khi chẳng có việc gì để làm (sẽ giải thích ở phần sau) thật sự khác với một nhà xuất bản đúng nghĩa, nghĩa là phải tự bươn chải mà cái căn ở đây chính là uy tín của nhà xuất bản đó chứ không phải là cái tên nhà xuất bản hay như thế nào? Và của ai.

Câu chuyện tôi may mắn được chỉ dạy mà trong thâm tâm tôi lúc nào cũng mong muốn nhận được sự chỉ dạy như vậy ngay từ tấm bé và nếu như ai trong cuộc sống này được sinh ra mà nhận được sự giáo dục truyền dạy như vậy thì đến khi lớn lên hẳn sẽ không cần ước mơ như vậy... được dạy Văn hóa. 

Ví như mãi đến khi tôi về quê ở Huế mới thực sự là nhận thức được cái Văn hóa ấy, trong khi ở Sài Gòn nét Văn hóa ấy tồn tại tương tự xong không để lại cho tôi sự rõ nét trong hành động, hành vi của chính mình... "Kỵ ra đường và quét nhà ngày mùng một". 

Phải chăng là sự dạy dỗ giáo dục ở ta là chuyện xảy ra rồi ta mới được dạy bằng hình thức nhắc nhở. Có lẽ là do chiến tranh ta không thể trách bậc sinh thành ta được, mà khi ở Sài Gòn tôi được mẹ tôi nhắc nhở, mẹ hay các chú, cô dì,... trong nhà đều thế chỉ nhắc nhở một lời mà không hoặc ít khi giải thích. 

Ở Huế chẳng ai nhắc tôi mà tôi được cái không khí (phong thủy) Văn hóa xứ ấy nhập vào tôi không bằng con đường ngôn ngữ mà là con đường Văn Hóa. Nó khiến tôi phải tự tìm hiểu lần mò về quá khứ mà sao đi mãi không hết được.

Xuân Thủy 16/9/2013