Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014

HÔM NAY TRỜI MƯA



HÔM NAY TRỜI MƯA

Sài Gòn hôm nay dông 
Sớm đôi môi buồn cất
Gửi lên mây đôi môi
Buồn tím rịn chân mây


Anh chợt buồn có ai
Không có ai sao không
Không sao quên được quên
Ngày tháng qua mưa rơi...

Bên hàng hiên ký ức đậu
Không nhà và không em...

Xuân Thủy 12/6/2014

Q U Ả B Ó N G & Â M T H A N H



Q U Ả B Ó N G & Â M T H A N H

Quả bóng lăn lăn tròn tròn có
cô độc không quả bóng một mình
một mình thôi như ai đó và 
như tôi thôi vì em người tôi 
người tôi yêu quý đã bao năm
tháng qua tôi nhìn em tôi nhớ
hay là không thể nào quên em
nhưng tôi không biết gì không nhớ
gì về quả bóng còn em còn em
có nhìn tôi như nhìn một quả
một quả bóng lăn lăn tròn tròn trên
sân khấu của cuộc đời tại sao?


Tôi nhìn em như nhìn thấy thế
thấy thế thôi không mà là thấy
một thế giới thiên đường thiên đường
tôi sẽ đến có thể khi chết...

Đi nào quả bóng ơi quả bóng
lăn lăn tròn tròn trên sân khấu
tôi không là vũ điệu sam ba 
sam ba ô lế ô đâu tôi 
không là thiên thần của thanh âm
trên vương quốc nào đó tôi
chỉ là quả bóng lăn lăn tròn
tròn những con chữ tròn tròn thôi...

Những con chữ tròn lăn như vũ
điệu trên sân khấu đầy đầy những
thanh âm âm thanh mà chính
những con chữ trên quả bóng tròn
lăn lăn tròn đơn độc không sao
không sao hiểu được nào là ...
mà thế nào thì ở đây trên sân
khấu cuộc đời quả bóng dù có
gắn bao nhiêu bao nhiêu lỗ tai
đi chăng nữa thì quả bóng cũng
không thể kịp lắng nghe chuyện gì
ra chuyện gì vì quả bóng cứ
bị đá văng đi theo hướng này 
rồi lại sang hướng khác như những
âm thanh đang reo hò trên sân
khấu của cuộc đời không sao không
sao biết được không sao không sao
nghe được từng tiếng reo tiếng reo
có thể trong đó có tiếng em
đang nói với anh điều gì đó...

Anh không là những vũ điệu sam
sam ba nhịp nhàng và sôi động
anh là nhà thơ đơn độc trong
cơn lốc cơn lốc cuộc đời không
không ai thương và không ai đọc
được những lời thơ ghi chép trên
quả bóng tròn tròn lăn lăn không
thể nghe thấy tiếng em nếu như
nếu như em không nhảy cùng tôi
vũ điệu nào đó trên vương quốc...

Xuân Thủy 13/6/2014

LÃNG QUÊN



LÃNG QUÊN

Lãng quên lãng quên thôi hình dung
hình dung cuối ngày lãng quên ca
khúc ca cuối ngày bước đi trong
trong ngày đã cười đã khóc còn


nhớ nhớ những ngày mọc lên người
ta thường nhớ nhiều nhiều khi buồn
nhiều hơn là cười những nụ cười
lãng quên lãng quên đi nỗi đau

nỗi đau nào đó trên đời trên
đời này khi mở mắt mở mắt ra
thôi những nỗi nhớ làm ta mất
mất đi cơn ngủ mê quỵ ngã

quỵ ngã rồi mai đây làm sao
đứng đứng lên đây lại phải cười
cười lên để quỵ đứng đứng lên
thôi những mất mát trầm luân ai

đó đang khóc khi ta tròn giấc...
muốn nắm lấy tay em trong mơ 
mơ thấy người đang cười cười mừng
mà sao xa quá sao xa quá

như ta đang nhìn vì sao ... đẹp ...

Xuân Thủy 17/6/2014

VỀ THÔI MƯA



VỀ THÔI MƯA

Về thôi về thôi mưa
mưa dông đầy lên đấy
em ơi em ơi về
về thôi cơn dông mưa


Anh làm gì làm gì
đây cơn mưa giăng rồi
em ơi em ơi về
về thôi tình giăng rồi

Trong ngày xưa anh lỡ
bước trong mắt em đầy
cơn mưa nào dông đấy
không phải là mưa mưa

Nào em biết chăng em
lòng anh ủ buồn nhiều
biết ai hơn ai hơn
máu loang biển nào đầy

Vơi đầy hay nông sâu
mưa thôi mưa thôi mưa...

Xuân Thủy 17/06/2014

TÔI HỎI NGƯỜI



TÔI HỎI NGƯỜI

Tôi hỏi người người công nhân phía trước
phía trước người công nhân đang sửa đường
con đường phía trước mặt tôi sẽ đi
tôi sẽ đi đâu đây đi đường nào
con đường nào phía trước mặt tôi sẽ
tôi sẽ đi đâu đây? khi phía trước
con đường đang sửa con đường ngổn ngang
ngổn những giọt mồ hôi sâu xa sâu
hay là hay tôi sẽ ở lại đây
cùng người công nhân phía trước tôi sẽ
đi qua một quãng đời còn lại ... còn
lại tôi và người công nhân đang mở
con đường tôi sẽ đi qua quãng đời...
còn lại tôi hỏi người người còn lại...


Xuân Thủy 22/6/2014

LẼ SỐNG



LẼ SỐNG

Sống như tự nhiên tự nhiên sẽ
sắp đặt chúng ta như sắp đặt
quả trứng trong ổ * trứng bạn ơi
thấy không mà không phải do ai
bắt bất cứ cái gì phải thế
này hay phải thế kia... thế chứ...


* Ổ thiên đường

Xuân Thủy 24/6/2014

CON PHẢI LÀM SAO



CON PHẢI LÀM SAO

có những ngày cha ông ta đi
đi mở rừng mở lối cho tương lai
từ rừng thẳm núi sâu nước độc
trời rộng mở biển cao xa tận
xa nào biết mệt mỏi biết sờn vai


có những ngày ta ngồi đọc thu lu
trong hũ thóc của loài gặm nhấm
đã làm gì được cho tổ quốc ta chăng
hay vẫn loanh quanh cho đời mỏi mệt
mà nay còn bé qúa, nào hay ngoài kia
đời lăn náo nức náo nức đời lăn

nhưng lúc này ta có một niềm tin
thay đổi và đi... ta đi giải phóng miền Nam 
như quê hương nhà, nếu là ta lúc đó 
ta có đi không có đi không hay ngồi
lại đọc sách thu lu thu lu thu thôi
nào biết đời ngoài kia lăn náo nức

mảnh đất này sinh ra ngôn ngữ Việt 
chỉ đơn giản là vậy khổ đau hay 
hạnh phúc không phải là vấn đề
chỉ đơn giản dòng máu này đã 
mấy nghìn năm đã mấy trăm nghìn đời 
ông cha ngã xuống... này khi ta sung sướng 
ta có thắp nén nhang cho tổ quốc thiêng không

ta chỉ buồn không phải ai cũng yêu thương
ta buồn cả về chính ta ta đã không 
đủ can đảm để ôm cha của ta
người bộ đội trở về từ chiến tranh 
và đang đau đớn rên xiết từng ngày
chỉ vì thiếu một tình thương của Người 
của con người giành dật sự sống
người bộ đội ngã xuống trong hỗn loạn
trong sự dẫm đạp của bầy người 
đi hành hương về vùng đất thánh
cha ta ngã xuống và không thể đứng dậy
ngày qua ngày vẫn phải rên xiết
chỉ để cầu xin một tình thương tình thương...
không ta không cần tình thương 
của chúng mày ta cần tiền tiền và tiền

đã quá khổ đau rồi hãy để cho ta yên
cho ta yên trong tăm tối này
sao ta sống cả một đời người 
mà mãi không thể có được một ngày
được hưởng cái mà ai cũng có
tiền tiền và tiền tiền là của ta
ta phải ở đây ở đây trong tăm tối này
để chờ chúng trả lại tiền cho ta
ta có ba trăm triệu rồi ta sẽ cho ngươi
ba triệu không thèm thì ngươi cút đi

phải ta đi đây phải đi trong ánh sao vàng
qua núi qua khe mở đường mở lối
cả một đời ta còn không có được một cái ôm
một cái ôm của người cha không 
ta phải đi đây phải ôm lấy thân xác người
người bộ đội đang bị thối rữa tâm hồn 
dù thân thể lành lặn vậy mà ta cũng
không làm được vậy thì ta có vẽ lên người 
ta bao vẻ đẹp thì ta cũng không là một con người

ôi những cái ôm muộn màng vô cảm
bởi bốc mùi thối rữa của chiến tranh
quyện vào mùi nước hoa trên người đứa con
đứa con bây giờ đang ôm ghì nhạt nhẽo
người cha người cha đang sống trong
trong căn phòng tối bốc mùi hôi hôi
của những tháng năm đơn độc không người
không cháu con không thế thì
khác nào thua cả loài súc vật 
súc vật vẫn có xung quanh một con người.

Xuân Thủy 26/06/2014